Giới thiệu truyện:
Khi năm học thứ hai bắt đầu, đêm đó lướt vòng bạn bè, thấy bạn trai tôi đăng một câu: "Thanh mai sao sánh bằng tình yêu sét đánh."
Sau đó anh ta xoá ngay lập tức.
Tôi liền gọi điện cho anh ta, nhưng đầu dây bên kia là tiếng ồn ào từ một quán bar, lẫn lộn giữa tiếng người nói chuyện, nhạc xập xình và tiếng ly chạm nhau.
“Trịnh Nguyên, anh đang ở đâu vậy?” Trong lòng tôi cảm thấy bất an: “Không ở ký túc xá à?”
“Anh em trong phòng rủ tụ tập uống chút rượu.” Trịnh Nguyên nói: “Tường Tường à, em ngủ sớm đi nhé?”
Tôi “ừm” một tiếng rồi nhanh chóng dặm lại lớp trang điểm, nắm chặt điện thoại lao xuống lầu, hướng thẳng về cổng phía tây của trường.
Gần cổng tây có một con phố với vài quán bar, trang trí tầm trung, giá cả hợp lý, trong đó có hai đến ba quán là điểm tụ tập quen thuộc của Trịnh Nguyên và nhóm bạn.
Tôi lao thẳng đến đó, nhưng không thấy anh ta đâu.
Nhớ lại câu "Thanh mai sao sánh bằng tình yêu sét đánh", tôi thầm nghĩ rằng nếu đã là “tình yêu sét đánh”, chắc chắn là bị đánh trúng ở một nơi tốt nhất. Vì vậy, tôi chạy đến quán bar sang trọng nhất trên con phố đó.
Thật 'tình cờ', tôi đã tìm thấy anh ta!
Chi tiết: Drama khét lẹt, truyện nào cũng tốn ít opal như truyện này thì tốt
Chi tiết: Từ cái tên truyện là thấy drama quá trời rồi ko nhịn được phải nhảy hố mà chắc do truyện ngắn nên tui thấy nó cũng hơi nhanh
Chi tiết: Nội dung được kể một cách nhẹ nhàng nhưng lại có sức nặng riêng.
Chi tiết: Vừa thấy cái tên truyện là ngửi thấy cái mùi drama rùi đóa
Chi tiết: Nhân vật sâu sắc, cốt truyện lôi cuốn. Giọng văn nhẹ nhàng nhưng không kém phần thu hút. Phù hợp với bạn trẻ thích thể loại tình cảm — trưởng thành. Đề xuất: Nên đọc 📚