Tần Trưng dạo gần hết khu vườn, cuối cùng cũng tìm được một thủy đình tương đối yên tĩnh. Hắn ngồi phịch xuống, gác hai chân lên, tựa vào cột rồi nằm xuống.
Mới nhắm mắt nghỉ ngơi được chốc lát, đã nghe có người gọi tên mình: “A Trưng, ta tìm ngươi nửa ngày rồi, sao lại chạy đến đây?”
Tần Trưng hé mở một mắt, thấy là Tần Vãng, lại nhắm vào, thuận miệng đáp: “Hoa quế trong vườn thơm quá, ngửi đến đau cả đầu.”
Tần Vãng ngồi xuống cạnh Tần Trưng, cười trêu: “Ta thấy là ồn đến đau đầu thì đúng hơn.”
Tần Vãng cảm thấy thái độ của Tần Trưng đối với công tử Diễn khá lạnh nhạt. Công tử Diễn vốn là người hào sảng rộng rãi, từ trước đến nay bên cạnh luôn có kẻ trước người sau vây quanh, vậy mà Tần Trưng rất ít qua lại với hắn. Lần này công tử Diễn đoạt ngôi đầu, ai nấy đều hết lời tán thưởng, chen chúc một chỗ đàm văn luận thơ. Ban nãy Tần Vãng cũng đang góp vui, vừa quay đầu đã chẳng thấy Tần Trưng đâu nữa.
Nói Tần Trưng không thích náo nhiệt thì không đúng, mấy ngày đến thành Hàm, hắn gần như chẳng lúc nào rảnh, đi dạo khắp đông tây nam bắc. Nói hắn ghét Diễn công tử thì cũng không hẳn.
Chỉ là Tần Trưng không thích nghe họ tâng bốc, rồi ngồi tán gẫu ba hoa.
Tần Trưng nhún vai, không tiếp lời, ngược lại hỏi: “Vừa rồi Hứa Tuần Chi có đến tìm ngươi không?”
“Hắn tìm ta làm gì?” Tần Vãng ngơ ngác.
Lời vừa dứt, Tần Trưng mở mắt nhìn Tần Vãng, chợt nhớ tới câu trả lời của Hứa Trật, lúc này mới muộn màng nhận ra đó rõ ràng chỉ là lời lấp liếm. Nếu Hứa Trật vốn không biết có phải Tần Vãng làm rơi đồ hay không, thì tại sao lại nói mập mờ như vậy, cũng chẳng hỏi thử có phải người khác hay không. Người ngồi cạnh Tần Vãng có cả một đống, hắn cũng ngồi cạnh Tần Vãng mà.
Người thành Hàm, đều thích nói chuyện úp mở như vậy sao, không thấy mệt à?
Tần Trưng lắc đầu cười.
Tần Vãng đứng ở bên cạnh chẳng hiểu gì, chỉ thấy Tần Trưng cười thì nhớ tới chuyện ở hội thơ ban nãy, nên chất vấn: “Ta còn chưa hỏi ngươi đây. Lúc đó ngươi cười cái gì? Cười xong còn không dám nhận, lại trốn sau lưng ta, để ta gánh tiếng oan thay ngươi.”
Tần Trưng ra vẻ vô tội: “Người ngu còn không tự biết mình ngu, sao lại trách người khác cười hắn ta được?”
“Lời này là sao? Người đó dù gì cũng là nhi tử của Tả đại phu, cũng có chút tài năng mà.”
Chút tài năng này của hắn ta, đứng ở trước Diễn công tử và Hứa Trật thì thật sự chẳng đáng nhắc tới. Huống chi ngu cũng có nhiều kiểu.
“Làm gì có ai đi hỏi người ra đề...” Tần Trưng thâý từ ngữ không thích hợp lắm, có lẽ Hứa Trật không phải người ra đề, bèn đổi lời: “Làm gì có ai đi hỏi người đánh giá về tích xưa của đề bài? Chỉ riêng câu hỏi này thôi, hắn ta đã tự hạ mình xuống một bậc rồi.”
Lời này vừa nói ra, Tần Vãng lập tức hiểu.
Bọn họ đều quá tùy ý, vì nghĩ mọi người đều cùng trang lứa nên không thực sự coi Hứa Trật là chủ trì của hội văn, mà thật ra Hứa Trật mới là người được đích thân Tần vương chỉ định.
Tần Vãng trầm ngâm một lúc, rồi nhỏ giọng hỏi Tần Trưng: “Ngươi nói xem, có phải hội thơ lần này là để Tần vương thử thách Hứa Trật không, ai cũng nói hắn là nhân tài phò tá Vua.” Đôi khi họ cũng từng nghĩ, vì sao Tần vương lại giao cho Hứa Trật chủ trì hội thơ này, nhưng hôm nay lại chẳng thấy Tần vương xuất hiện.
“Phò tá Vua?” Tần Trưng khẽ cười, nhướng mày: “Phò tá vị Vua nào?”
“Đương nhiên là Tần vương.”
“Đợi đến khi Hứa Trật trưởng thành, thì vị Tần vương hiện giờ cũng đã già rồi.” Tần Trưng nói như vậy, nhưng Tần Vãng dường như vẫn chưa hiểu.
Tần Trưng vỗ vai Tần Vãng, đứng dậy rời đi.
Những ẩn ý trong đề thơ, tất cả những điều này, không hiểu thì thôi. Vốn dĩ những chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến hai người họ, mà hắn cũng không có hứng thú với những thứ này.
Chỉ cần đợi kỳ săn bắn kết thúc, hắn có thể lên biên ải, đi lính.
***
Đều là con cháu tông hoàng thất, nhưng xuất thân của Tần Trưng kém xa Vãng công tử, càng không thể sánh với Diễn công tử. Đuổi theo năm đời, mới miễn cưỡng có chút quan hệ với dòng chính của Tần vương.
Tổ tiên năm đời của Tần Trưng là đệ đệ cùng mẫu thân của Tần Hiếu vương, cũng là vị công tử cuối cùng của Tần quốc được phong tước nhờ huyết thống. Kể từ sau khi Tần Hiếu vương tiến hành biến pháp, người không có công lao thì không được phong tước.
Năm đời đã qua, gia phả cũng không biết đã phân thành bao nhiêu nhánh, huống chi còn là vương thất. Lại vì tổ tiên không có công trạng gì nổi bật, nhánh của Tần Trưng ngày càng sa sút, chỉ còn được coi là một chi vẫn còn lưu dấu trên tông phả, sống ở Thai Châu.
Chiếu lệnh triệu kiến của Tần vương vốn chẳng liên quan gì đến nhà Tần Trưng. Tần Trưng tình cờ nghe được tin này từ chỗ Thân Tham tiên sinh, liền nảy ra ý, thêm mắm dặm muối kể lại cho phụ thân nghe.
Lúc đó phụ thân đang lâm bệnh, không thể đến thành Hàm, Tần Trưng lập tức chủ động xin đi giết giặc thay cho phụ thân, cũng coi như không thất lễ.
Sự sốt sắng như thế, tất cả đều vì muốn lấy được sổ hộ tịch của mình.
Lúc nhỏ Tần Trưng từng theo Thân Tham tiên sinh chu du khắp nơi, từ lâu đã muốn đi lính. Nhưng hắn là nhi tử độc nhất trong nhà, phụ mẫu không đồng ý, giữ hộ tịch của hắn còn kỹ hơn bất cứ thứ gì. Biết mình không thể thuyết phục được phụ mẫu, hắn không nhắc đến chuyện này nữa, để họ buông lỏng cảnh giác, chờ đợi thời cơ.
Lần này, chính là cơ hội.
Phụ thân không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Tần Trưng muốn đến thành Hàm, nên thuận theo ý hắn, đồng thời nhờ Thân Tham tiên sinh đi cùng để bảo vệ.
Thân Tham tiên sinh thuở trẻ là một hiệp khách, hết lòng tin theo Pháp gia*. Năm đó, khi đi ngang qua Thai Châu, ông ấy không may bị ngã bị thương nặng, được phụ thân của Tần Trưng cứu giúp. Phụ thân Tần Trưng rất khâm phục tài năng của Thân Tham, bèn mời ông ấy làm thầy dạy cho nhi tử mới bốn tuổi trong nhà. Một lần này, chính là mười hai năm.
*Một phái thời Tiên Trần
Thân tiên sinh còn sảng khoái hơn phụ thân rất nhiều, cũng dễ nói chuyện hơn phụ thân nhiều, nhưng tuyệt đối sẽ không tự ý đồng ý cho Tần Trưng đi lích khi chưa được phụ thân hắn chấp thuận. Bởi vậy, ngay cả với Thân tiên sinh, Tần Trưng cũng giữ kín như bưng, vô cùng bình tĩnh.
Một buổi sớm, khi đang tạm trú tại dịch quán, Tần Trưng đang luyện kiếm trong đình, thế kiếm hiên ngang. Thân Tham vác hành lý từ trong phòng bước ra, vẫy tay gọi hắn.
Tần Trưng tra kiếm vào vỏ, bước đến trước mặt Thân Tham, hành lễ vấn an, thấy ông ấy ăn mặc như vậy thì tò mò hỏi: “Sư phụ định đi đâu vậy?”
“Ta có vài vị bằng hữu ở thành Hàm, họ mời ta đến chỗ họ ở vài ngày. Dù sao con đi săn thì ta cũng không thể theo cùng, nên tiện thể đến thăm họ luôn.” Thân Tham hết lần này đến lần khác dặn dò: “Lúc ta không ở bên cạnh, mỗi ngày con phải nhớ luyện kiếm, đọc sách, không được lười biếng. Khi đi săn, nhất định phải chú ý an toàn, tuyệt đối không được hiếu thắng, ham tranh đấu mà gây rắc rối...”
“Đệ tử đã rõ.” Tần Trưng vừa theo Thân Tham ra đến cửa chính, vừa liên tục gật đầu.
Bóng dáng Thân Tham dần khuất khỏi tầm mắt, Tần Trưng còn đứng ở cửa thêm một lúc, rồi quay người, nhanh như chớp lẻn vào phòng của Thân Tham.
Hắn nhớ lần trước vô tình liếc thấy sư phụ cất ở đây.
Lục trái tìm phải, cuối cùng công sức cũng không uổng, hắn tìm được một cái hộp. Mở ra, chính là thứ hắn đang tìm.
Sổ hộ tịch, cuối cùng cũng để hắn chạm tới.
Đang thầm mừng, thì phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi: “A Trưng!”