MỘT BÍ MẬT

Chương 5: Tối nay đợi cậu đến thuần hóa tôi

Avatar ppipachu
3,336 Chữ


Chương 5: Một bí mật

Anh phát hiện cô đã xóa bạn bè rồi sao?

Chỉ vừa mới thất thần một thoáng, khuỷu tay Trì Lạc đã bị một nam sinh chen từ phía sau va phải, khiến chiếc điện thoại rơi xuống đất. Cô theo phản xạ lập tức ngồi xuống nhặt, nhưng thứ đầu ngón tay cô chạm vào không phải vỏ điện thoại mà lại là mu bàn tay của một thiếu niên.

Hứa Lặc đứng thẳng người dậy nhưng không trả điện thoại cho cô ngay. Mã QR trên màn hình vẫn còn sáng, khẽ chạm một cái cho màn hình không bị khóa, sau đó anh mở điện thoại của mình ra quét mã kết bạn.

“Đàn chị, đồng ý lời mời đi chứ?”

Nếu như vừa rồi Hứa Lặc còn mang dáng vẻ của một học bá lạnh lùng, điềm tĩnh, thì lúc này cả người lại toát ra khí chất u ám của một gã trai hư. Khí chất anh lạnh nhạt nhưng ánh mắt lại đầy mê hoặc, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong nhàn nhạt, càng làm tăng thêm vẻ phong lưu bất cần.

Trước mặt nhiều người như vậy, Trì Lạc cũng ngại từ chối nên đành nói: “Được thôi, đàn em.”

Cô nhất quyết không chịu lép vế, quyết định so tài diễn xuất với anh: “Đàn em đẹp trai thế này chắc có rất nhiều người theo đuổi nhỉ? Có thể kết bạn WeChat với em, chị thật sự thấy vô cùng vinh hạnh đấy.”

Chủ nhiệm câu lạc bộ cười trêu: “Đó là chuyện đương nhiên rồi. Nhưng người khác chắc không có cơ hội đâu, dạo này Hoa khôi bên Học viện Nghệ thuật theo sát cậu ấy lắm, lúc nào cũng như đang kiểm tra người yêu vậy.”

Hoa khôi Học viện Nghệ thuật, Lăng Sương Tư. Vừa nghe thấy cái tên này, tâm trạng Trì Lạc lập tức tụt xuống tận đáy.

Trước đây, từng có người rảnh rỗi trên diễn đàn chụp lén ảnh cô rồi mang lên bài bình chọn hoa khôi so sánh với Lăng Sương Tư. Nhan sắc của Trì Lạc thắng áp đảo nhưng lại thua về mặt danh tiếng, và đống tin đồn vô căn cứ về cô cũng bắt đầu lan truyền từ lúc đó.

Nhận ra Hứa Lặc đang nhìn mình, Trì Lạc vẫn giữ vẻ mặt bình thản: “Kiểm tra người yêu sao? Vậy chắc phải là quan hệ yêu đương rồi nhỉ?”

Chủ nhiệm nhìn sang Hứa Lặc, thấy anh hơi nhíu mày, rõ ràng không thích câu nói này, anh ta bỗng vội vàng giải thích: “Không phải, không phải đâu! Toàn là lời đồn linh tinh thôi, anh chỉ thuận miệng nói đùa một câu thôi mà.”

Lăng Sương Tư thường xuyên sang khoa Tài chính dự thính. Cô ta ăn mặc vô cùng nổi bật, từ đầu đến chân đều là hàng hiệu xa xỉ, lại từng tham gia vài bộ phim truyền hình nên trong trường có rất nhiều người biết đến. Ai cũng biết cô ta quen Hứa Lặc, và từng có người hỏi liệu hai người có đang bí mật hẹn hò hay không, Lăng Sương Tư chỉ mỉm cười xem như ngầm thừa nhận.

Hóa ra không phải sao? Chủ nhiệm có chút lúng túng: “Hứa Lặc, cậu đừng để bụng nhé.”

“Tôi không sao.” Hứa Lặc nâng mắt, ánh nhìn dừng lại trên gương mặt Trì Lạc khi khóe mày anh khẽ nhướng: “Chỉ sợ đàn chị để bụng thôi.”

Trì Lạc khẽ hừ một tiếng, mắt trắng gần như muốn lật lên tận trời. Con gái theo đuổi anh còn ít sao? Bao nhiêu người tỏ tình với anh, vậy mà anh chỉ nhận duy nhất lá thư tình của Lăng Sương Tư. Muốn cô không để tâm, không khinh thường mắt nhìn người của anh? Cô khuyên anh nằm mơ đi!

Dường như đám con trai rất thích kiểu con gái như Lăng Sương Tư: thanh thuần, dịu dàng và mong manh như một đóa bạch liên hoa. Hồi cấp ba, số nam sinh theo đuổi Lăng Sương Tư còn nhiều hơn số người theo đuổi Trì Lạc. Nhưng Trì Lạc chẳng bao giờ coi trọng những người đàn ông như vậy, bởi vì đến khả năng phân biệt trà xanh cơ bản nhất họ còn không có, và loại người đó không xứng được cô thích.

Lúc trước Trì Lạc quyết tâm từ bỏ Hứa Lặc đến vậy, chuyện này ít nhiều cũng là một phần nguyên nhân. Cô vốn cho rằng đời này mình sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào với anh nữa, nào ngờ Hứa Lặc cũng đăng ký vào Đại học Sùng Vân.

Ngày nhập học, Trì Lạc chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy anh giữa đám đông. Người này chẳng những không xuống sắc mà lại càng ngày càng đẹp trai hơn, với dáng người cao ráo, hoàn mỹ đến mức khiến người ta khó lòng dời mắt. Chỉ cần đứng đó, hờ hững đưa mắt nhìn sang cũng đủ khiến người đối diện mất hồn.

Khi ấy, vừa nhìn thấy anh, Trì Lạc lập tức bị sắc đẹp mê hoặc. Mà một khi sắc tâm nổi lên, cô liền theo bản năng bỏ qua khuyết điểm chí mạng kia của anh. Bây giờ chuyện cũ bị khơi lại, tâm trạng Trì Lạc có thể nói là cực kỳ khó chịu, thậm chí cô còn nảy sinh ý nghĩ muốn lập tức vạch rõ ranh giới với người đàn ông này.

Hai gương mặt đẹp đến mức gây sát thương cùng nhìn nhau, ánh mắt giao nhau như tóe lửa.

Những người xung quanh không hiểu chuyện, cứ tưởng vì Hứa Lặc không giỏi giao tiếp với con gái nên mới lỡ làm cho bầu không khí trở nên gượng gạo. Chủ nhiệm câu lạc bộ chủ động đứng ra cứu vãn tình hình: “À đúng rồi, hình như đàn em cũng học trường Trung học Phụ thuộc Tuệ Thành phải không? Nói vậy thì em với Hứa Lặc là bạn học cũ rồi nhỉ?”

Không chỉ là bạn học cũ, hai người họ còn từng học cùng một khóa. Hứa Lặc nghỉ học từ học kỳ một năm lớp Mười Hai, sau đó vì đủ loại nguyên nhân mà anh cũng không thể vào Thanh Hoa. Đối với anh, việc phải lùi lại một năm mới vào đại học vốn là một vết thương khó chạm tới.

Dù đang bực bội, Trì Lạc vẫn không nhắc đến chuyện nghỉ học nhằm tránh chọc vào nỗi đau ấy. Cô đáp: “Ồ, không quen.”

Vẻ mặt cô lạnh nhạt hỏi tiếp: “Cho em hỏi hôm nay ai sẽ hướng dẫn em vậy? Lát nữa em còn có tiết học, phải đi rồi.”

“Anh! Anh hướng dẫn em!” Cậu nam sinh lúc nãy xin WeChat lập tức xung phong.

Chủ nhiệm quay đầu nhìn Trì Lạc, chờ đợi ý kiến của cô. “Được thôi.” Trì Lạc đáp qua loa rồi xoay người bước ra ngoài.

“Đàn em!” Nam sinh vội vàng đuổi theo lấy lòng: “Chiều nay em học đến mấy giờ? Hôm nay anh không có tiết, có thể đến sớm đợi em.”

Trì Lạc nói cho cậu ta một giờ cụ thể. “Được, vậy liên lạc qua WeChat nhé.”

“Ừm.” Cô tiện tay nhét điện thoại vào túi, và người nào đó trong danh sách bạn bè cô cũng lười xóa nữa. Dù sao từ nay cả hai đều học chung trường, cúi đầu không gặp thì ngẩng đầu cũng gặp, cô có xóa WeChat cũng chẳng tránh được. Việc có thể thoát khỏi sức mê hoặc của nhan sắc hay không hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của chính cô.

Buổi chiều nắng vàng rực rỡ, phần lớn sinh viên đều đang nghỉ trưa. Trì Lạc chọn con đường có nhiều cây xanh, thong thả bước đi dưới bóng râm.

Đi được một đoạn, bên chân cô bỗng xuất hiện thêm một cái bóng cao lớn, ngang ngược phủ lên bóng dáng của cô. Cô còn chưa kịp quay đầu lại thì cổ tay đã bị người phía sau siết chặt, một lực mạnh kéo cô ngược trở về.

Trán cô đập mạnh vào lồng ngực đối phương, cú va chạm khiến đầu óc Trì Lạc choáng váng, trước mắt như xuất hiện đầy sao. Cô ôm trán, ngẩng đầu tức giận mắng: “Hứa Lặc, cậu có bệnh à?!”

“Giận rồi?”

“Tôi giận cái gì?” Trì Lạc cười nhạt, giọng điệu đầy mỉa mai. “Cậu với Lăng Sương Tư dính tin đồn đâu phải ngày một ngày hai, tôi có giận cũng giận nổi hết sao? Huống hồ, nếu tôi thật sự không quên được cậu như thế, làm sao tôi có thể suốt một năm trời không đi tìm cậu chứ?”

Hứa Lặc buông cổ tay cô ra. Đột nhiên anh bật cười, nụ cười mang theo sự chế giễu nhàn nhạt. “Đúng vậy.” Ánh mắt anh lạnh đi: “Làm sao có thể được chứ.”

Dù đã từ bỏ từ lâu, nhưng mỗi lần nhớ lại chuyện năm đó, Trì Lạc vẫn không sao nuốt trôi cục tức trong lòng. Cô nhất định phải nói ra cho bằng được: “Huống hồ cậu còn nhận thư tình của Lăng Sương Tư, lại còn chấp nhận lời tỏ tình của cô ta nữa.”

Hứa Lặc nhìn cô: “Cậu ghen à?”

“Tôi ghen cái gì chứ?!” Phản ứng của Trì Lạc vô cùng dữ dội, trên gương mặt xinh đẹp hiện rõ vẻ khó tin. “Tôi đâu phải chưa từng có được cậu. Ngay từ đầu, mối quan hệ của chúng ta đã không phải kiểu yêu đương nghiêm túc. Cậu thích ai, có tin đồn với ai, đó là chuyện của cậu. Đừng nghĩ tôi là loại người không chơi nổi như thế.”

Ánh mắt Hứa Lặc lập tức lạnh xuống: “Vậy sao?”

“Đương nhiên rồi. Nếu bây giờ cậu đổi ý, muốn nối lại tình xưa với Lăng Sương Tư thì chúng ta cũng có thể kết thúc.” Nói đến đây, trong lòng Trì Lạc bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu không thể gọi tên. “Nhưng cậu không được bắt cá hai tay, một bên qua lại với tôi, một bên dây dưa với Lăng Sương Tư. Tôi không có hứng dùng chung đàn ông với người khác.”

“Tôi không có bất kỳ quan hệ gì với cô ta.” Giọng Hứa Lặc lạnh nhạt. “Trường học không phải của tôi. Cô ta muốn đến dự thính thì tôi không cản được, hành động của cô ta cũng không phải thứ tôi có thể kiểm soát.”

Anh xoay người, bỏ lại một câu: “Đừng vì cậu không ưa cô ta mà trút giận lên tôi.”

Trì Lạc tức đến nghẹn họng. Đó là thái độ gì vậy? Mới nhập học bao lâu đâu mà tin đồn giữa anh và Lăng Sương Tư đã lan truyền khắp nơi, cô nghi ngờ một chút cũng không được sao?

“Hứa Lặc, đứng lại!” Trì Lạc đuổi theo: “Vậy chuyện cậu nhận thư tình của cô ta, còn viết thư hồi âm cho cô ta nữa, có phải thật không?”

Cô trợn mắt nhìn anh: “Đừng hòng chối, bạn cùng bàn của tôi tận mắt nhìn thấy hết!” Vì quá tức giận, hai má cô đỏ bừng, trông như ngay cả từng sợi tóc cũng sắp dựng đứng lên.

“Là thật.” Hứa Lặc quay đầu lại, nét mặt đầy ý vị, giọng nói anh lạnh nhạt đến đáng ghét: “Thì sao?”

Trì Lạc không ngờ anh lại thừa nhận một cách thẳng thắn và dứt khoát như vậy, cho nên nhất thời cô không biết phải phản ứng thế nào.

Thật ra năm đó, sở dĩ Hứa Lặc nhận lá thư ấy là vì anh tưởng đó là thư Trì Lạc gửi cho mình.

Hôm đó, anh nhìn thấy Lăng Sương Tư cùng Bùi Lâm Ngọc xuống xe, Trì Lạc đi giữa hai người. Trên khuôn mặt cô luôn treo nụ cười ngọt ngào hiếm thấy, nhìn qua chẳng khác nào một đôi chị em thân thiết với Lăng Sương Tư. Hai cô gái thân nhau, việc nhờ chuyển giúp một lá thư tình cũng là chuyện bình thường.

Nhưng nét chữ trên lá thư quá đẹp, quá ngay ngắn, rõ ràng đây không phải chữ của Trì Lạc. Nếu không phải cô viết, đương nhiên anh phải trả lại.

“Cậu hỏi tôi muốn thế nào sao?” Trì Lạc hung dữ trừng mắt nhìn anh: “Tôi muốn giết cậu!”

Mấy giây sau, khí thế trên người cô lại như quả bóng bị xì hơi, giọng nói cũng nhỏ đi: “Cậu thật sự từng thích cô ta sao? Gu của cậu tệ thật đấy. Tôi đẹp hơn cô ta nhiều, không tin thì cậu lên diễn đàn xem đi, mọi người đều nói như vậy.”

À… Nhưng trên diễn đàn cũng có không ít tin đồn bôi nhọ cô, thôi bỏ đi. Trì Lạc như đã hạ quyết tâm. Cô khẽ thở dài rồi ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm túc hiếm có.

“Cậu từng thích người mà tôi ghét, tôi lại có bệnh sạch sẽ về mặt tâm lý. Sau này gặp nhau chúng ta cứ xem như không quen biết đi. Hứa Lặc, quan hệ giữa chúng ta dừng ở đây thôi.”

Nói xong, cô xoay người rời đi vô cùng dứt khoát. Gương mặt tuấn tú của Hứa Lặc lập tức căng cứng: “Quay lại.”

Trì Lạc dừng bước, quay đầu nhìn lại thiếu niên cao gầy đang đứng dưới gốc cây gạo. Anh quá đẹp, đẹp đến mức như đang phát sáng giữa ánh nắng ban trưa. Dù trong lòng lưu luyến đến đâu, Trì Lạc vẫn ôm chặt lấy chút tự trọng cuối cùng, nhất quyết không chịu buông.

“Chuyện này không có gì phải bàn cả.” Cô nói đầy kiên quyết.

“Cậu hiểu lầm rồi.” Giọng Hứa Lặc trầm thấp. Anh thu lại vẻ mặt lạnh nhạt thường ngày rồi chăm chú nhìn cô gái đang ủ rũ trước mặt: “Lá thư đó... Tôi tưởng là có người nhờ cô ấy chuyển giúp.”

“Có người?” Hai mắt Trì Lạc lập tức sáng lên: “Là ai vậy?”

Chỉ cần không phải Lăng Sương Tư, chỉ cần không phải người phụ nữ đó, vậy thì dù Hứa Lặc từng thích bất kỳ ai khác, trong lòng cô cũng sẽ không khó chịu đến thế. Thích ai là quyền của anh. Trong tình yêu chưa bao giờ có chuyện ai tỏ tình trước thì người được tỏ tình sẽ thuộc về người đó, miễn không phải người phụ nữ đáng ghét kia là được.

Đôi mắt cô đen láy, sáng lấp lánh, rõ ràng cô đang cực kỳ hứng thú với chuyện tình cảm trong quá khứ của anh. Dường như cho dù anh từng thích người khác thì tâm trạng cô cũng chẳng bị ảnh hưởng chút nào.

Hứa Lặc không thích dáng vẻ vô tâm vô phế này của cô. Dù đang giải thích, sắc mặt anh vẫn lạnh nhạt: “Cậu không cần biết.”

“Xì.” Tâm trạng Trì Lạc lập tức tốt lên.

Cô giấu hai tay ra sau lưng, nghiêng đầu nhìn anh rồi cố tình trêu chọc: “Còn giấu nữa sao? Xem ra cậu thích người ta lắm nhỉ?” Ngay cả bản thân cô cũng không biết câu nói đó xuất phát từ tâm lý gì.

“Thích sao?” Hứa Lặc nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt: “Cũng không đến mức, chỉ là bị bám riết đến phát phiền, rồi thành quen thôi.”

Năm đó người theo đuổi anh đâu chỉ có một mình cô. Hơn nữa, đối thủ nào cũng xinh đẹp xuất sắc, đến cả Trì Lạc nhìn thấy còn thích. Hồi ấy, vì tiện trao đổi kinh nghiệm theo đuổi nam thần, Trì Lạc còn lập hẳn một nhóm chat. Trong đó toàn là những cô gái thích Hứa Lặc. Qua lại một thời gian, đám tình địch lại biến thành chị em tốt. Bây giờ phần lớn các cô gái trong nhóm đều đã có bạn trai, ngày nào họ cũng đăng ảnh tình cảm lên vòng bạn bè khiến Trì Lạc nhìn mà chua xót vô cùng.

Cô bĩu môi, giọng điệu đầy vị giấm: “Nếu đã mong nhận được thư tình, chứng tỏ cậu cũng có ý với người ta. Tôi không tin cậu chưa từng rung động.”

Hứa Lặc thản nhiên liếc cô: “Ngốc như vậy, tôi rung động vì cái gì chứ?”

Trì Lạc sững người. Thì ra… Anh thích kiểu mỹ nhân ngốc nghếch, còn cô lại quá thông minh. Thảo nào chẳng bao giờ cô có được trái tim anh.

Vài giây sau, Trì Lạc đột nhiên phản ứng lại. “Khoan đã! Người ngốc nghếch suốt ngày bám lấy cậu mà cậu nói đó... Chẳng lẽ là tôi sao?!”

Hứa Lặc không phủ nhận: “Cũng chưa ngốc đến mức hết thuốc chữa.”

Nút thắt đè nặng trong lòng suốt hơn một năm cuối cùng cũng được tháo gỡ, Trì Lạc hoàn toàn thả lỏng. Những cảm xúc hỗn loạn vừa rồi cũng bị cô ném ra sau đầu. Cô đắc ý nheo mắt lại: “Vậy ra cậu từng mong chờ nhận được thư tình của tôi sao?”

Hứa Lặc tránh ánh mắt cô, cúi đầu ngậm một điếu thuốc. Đầu ngón tay anh lười biếng xoay xoay chiếc bật lửa bạc rồi hờ hững nâng mí mắt lên.

Giọng nói anh mang theo vài phần lả lơi bất cần: “Ừ, đúng vậy.”

Chiếc bật lửa màu bạc trong tay anh chính là món quà Trì Lạc đã tặng năm đó. Trước đây Hứa Lặc không hút thuốc, cũng không biết từ khi nào anh lại nhiễm phải thói quen xấu này. Nhưng khi những ngón tay thon dài kẹp lấy điếu thuốc, đưa lên đôi môi mỏng rồi ngậm hờ nơi khóe miệng, dáng vẻ ấy của anh lại gợi cảm đến lạ. Bởi vậy, Trì Lạc chẳng hề thấy phản cảm.

Cô nhìn đôi môi anh thêm hai giây rồi dời mắt đi. Ánh nhìn cô rơi xuống gương mặt lạnh nhạt chẳng có mấy biểu cảm kia: “Cậu có ý với tôi sao?”

“Nghĩ nhiều rồi.”

Cạch.

Chiếc bật lửa phát ra một tiếng vang giòn tan, ngọn lửa xanh nhảy lên châm đỏ đầu thuốc. Khói thuốc lượn lờ che khuất toàn bộ cảm xúc trong đáy mắt anh.

Trì Lạc chậc một tiếng, liếc xéo sang bên: “Cậu chỉ muốn xem chữ tôi xấu đến mức nào thôi chứ gì?”

Hứa Lặc xuyên qua làn khói nhìn cô, đôi mắt anh đen sâu thẫm hơn thường ngày: “Cũng khá tự biết mình đấy.”

Phiền chết đi được! Cô đâu phải chưa từng luyện chữ, chữ xấu là do di truyền, cô còn biết làm sao đây!

Nhưng nếu tất cả chỉ là hiểu lầm thì những lời vừa rồi đương nhiên không thể tính. Trì Lạc kiễng chân, giật lấy điếu thuốc đang ngậm nơi môi anh: “Hứa Lặc, tiền tiêu vặt của tôi vẫn đủ nuôi cậu thêm hai năm nữa.”

Hứa Lặc cúi mắt nhìn cô, giọng nói anh phủ lên một tầng khàn khàn: “Rồi sao?” Khi anh lên tiếng, hương bạc hà hòa lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt phả nhẹ lên gò má cô. Trì Lạc thích mùi bạc hà nên cô chẳng hề né tránh.

Cô ngẩng cằm, vẻ mặt ngang ngược như một tiểu phú bà chính hiệu: “Cậu ngoan ngoãn một chút đi, tôi sẽ không để cậu phải sống khổ đâu.”

“Được.” Hứa Lặc ném cho cô một chùm chìa khóa: “Chìa khóa nhà tôi.” Anh nâng mắt nhìn cô, khóe môi nhếch lên một đường cong lười nhác, vừa tùy tiện vừa ngả ngớn: “Tối nay đến thuần hóa tôi đi.”


4 lượt thích

Bình Luận

ooooooo
1 tuần trước
truyện hay, edit mượt
caảm ơn nhóm dịch nhiều ạ
Kimm
2 tuần trước
Truyện nhẹ nhàng hay lắm. Cảm ơn các bạn editors nhiều ạaa
Hugo
2 tuần trước
Anh chị bạo