Chương 2: Một bí mật
Khi nhận được tin nhắn đó, Hứa Lặc đã nằm vật ra giường.
Lâm Bình Quân biết rõ loại rượu kia đáng sợ đến mức nào nên tiến lại gần, giơ một ngón tay thăm dò hơi thở của Hứa Lặc. Đúng lúc ấy, người trên giường đột nhiên mở mắt: "Có bệnh à?"
"Đệt!" Lâm Bình Quân sợ đến mức nhảy lùi nửa mét, hai tay giơ lên trước ngực làm tư thế phòng thủ như Ultraman.
Cậu không hề làm quá, bởi vì Hứa Lặc thật sự rất giỏi đánh nhau. Ai mà biết được trong lúc say rượu anh có nổi hứng đánh chết người hay không. Nói ra chắc chẳng ai tin, một sinh viên thể thao như cậu lại đánh không lại một người học ngành tài chính.
Hứa Lặc nhắm mắt lại, trông như đã ngủ tiếp.
"Có bệnh à?" Cùng một câu nói nhưng lần này âm thanh lại phát ra từ phía sau lưng. Bùi Hi cau mày với vẻ mặt mất kiên nhẫn, anh rõ ràng bị tiếng la hét om sòm của Lâm Bình Quân làm phiền.
Lâm Bình Quân ngoài mặt lập tức cười lấy lòng: "Bùi gia, đang đọc sách à?" Thế nhưng trong lòng cậu đã có cả vạn con alpaca gào thét.
Một phòng ký túc xá bốn người, ngoại trừ cậu ra… Mẹ nó, ai cũng là ông nội! Ngày đó chắc đầu óc cậu bị cửa kẹp nên mới chọn ở chung với cái đám người này.
Trường Đại học Sùng Vân khá nhân văn trong vấn đề ký túc xá. Sinh viên không bị giới hạn bởi khoa hay năm học, có thể tự do lựa chọn bạn cùng phòng.
Ngoài Hứa Lặc và Bùi Hi, phòng bốn người này còn có thêm một ngôi sao hàng đầu trong giới giải trí. Ba người đó đúng là những "con bướm hoa biết đi" của trường. Mỗi lần xuất hiện, họ đều khiến đám nữ sinh phát cuồng.
Hồi cấp ba Lâm Bình Quân cũng từng là nhân vật nổi tiếng, thế nhưng kể từ ngày chuyển vào phòng 508, hào quang của cậu đã bị ba người kia cướp sạch. Cậu hoàn toàn trở thành vai phụ làm nền.
Bùi Hi liếc cậu một cái: "Cậu có thể bình thường lại được không?"
"Tôi mẹ nó—" Sợ đánh thức Hứa Lặc, Lâm Bình Quân chỉ có thể hạ thấp giọng chửi: "Tôi đúng là rảnh hơi! Dù sao hai người cũng là bạn học cấp ba, cậu ấy uống đến mức này mà cậu mặc kệ à?"
Bùi Hi chỉ đáp ngắn gọn: "Chết không nổi."
Lâm Bình Quân trợn mắt: "Đó là 'Dạ Vụ Băng Thiên' đấy! Cậu ấy uống cạn trong một hơi luôn!"
Lúc này Bùi Hi mới có chút phản ứng, anh chậm rãi ngẩng mắt lên: "Hôm nay tâm trạng cậu ấy không tốt à?"
Lâm Bình Quân ngạc nhiên: "Sao cậu biết?"
Bùi Hi nhướng mày: "Thuận miệng hỏi thôi."
"..." Mẹ nó. Nói chuyện với đám người có IQ cao đúng là cực hình. Lâm Bình Quân vừa lẩm bẩm chửi rủa vừa đi tới phòng tập. Đợi sau này giành được chức vô địch thế giới, cậu nhất định phải đè đầu cái đám chó này xuống một lần cho biết mặt!
Bùi Hi bật cười lắc đầu, sau đó anh quay sang nhìn chiếc giường bên cạnh: "Này, đừng nằm nữa."
Hứa Lặc mở mắt, nằm ngửa trên giường, lười đến mức chẳng buồn ngồi dậy: "Có việc gì?"
"Ngày mai là sinh nhật cô tôi, tối nay tôi không về ký túc xá," Bùi Hi nói, "lúc kiểm tra phòng nhớ báo giúp tôi một tiếng."
"Ừ." Hứa Lặc vẫn nằm nguyên trên giường, không hề nhúc nhích. Ánh mắt anh lạnh lẽo, không mang theo chút nhiệt độ nào. Trong đôi đồng tử đen nhánh chỉ phủ một tầng men say rất mỏng.
Đây là lần đầu tiên Bùi Hi nhìn thấy anh mượn rượu giải sầu.
Hai năm trước, khi nhà họ Hứa đột ngột xảy ra biến cố lớn, Hứa Lặc cũng bình tĩnh đến đáng sợ. Anh bình tĩnh đến mức không ai tìm ra nổi một sơ hở nào trên người mình.
Anh chưa từng để lộ cảm xúc ra ngoài. Ngay cả Bùi Hi, người đã quen biết anh nhiều năm cũng chưa bao giờ thật sự nhìn thấu con người này.
"Chắc chắn không sao chứ?"
Hứa Lặc mở mắt nhìn trần nhà: "Ừ."
"Được rồi, vậy tôi đi đây." Bùi Hi xoay chiếc chìa khóa xe trong tay rồi bước đi tới cửa. Vừa bước ra được hai bước, anh bất chợt nhớ ra điều gì đó nên lùi về: "Trì Lạc sinh ngày mấy tháng mấy ấy nhỉ?"
Hứa Lặc lạnh lùng liếc nhìn anh: "Không biết."
Bùi Hi khẽ nhướng mày: "Xem ra vẫn chưa say."
Sau khi say rượu, Hứa Lặc thường rất thành thật. Nếu anh nói không biết ngày sinh của Trì Lạc… Vậy chắc chắn anh đang nói dối. Ngày 25 tháng 9 của hai năm trước, Trì Lạc từng tổ chức một bữa tiệc sinh nhật vô cùng hoành tráng mang tên "Đặt trước Hứa Lặc".
Cô thuê hẳn hai chiếc khinh khí cầu kéo băng rôn trên trời nhằm tuyên bố chủ quyền, đồng thời còn đặt làm một tấm biển mạ vàng khổng lồ. Trên tấm biển đó dùng vàng nguyên chất dát thành hàng chữ: "Mười năm sau, LL vĩnh kết đồng tâm."
Kết quả tối hôm đó đột nhiên xuất hiện một cơn bão khiến năm trăm hai mươi bó hồng bị gió cuốn tung khắp nơi. Cánh hoa bay đầy trời, suýt nữa chôn sống cả khuôn viên trường. Ngày hôm ấy thực sự quá oanh liệt, khiến người ta muốn quên cũng không quên nổi.
Trì Lạc không nhận được tin nhắn hồi âm của Hứa Lặc. Có lẽ anh đã sớm không còn nhớ số điện thoại của cô, hoặc biết đâu còn xem nó như tin nhắn rác rồi xóa luôn.
Quả nhiên anh vẫn giống hệt như trước kia, chưa bao giờ thật sự đặt cô vào mắt. Thế nhưng vậy thì sao chứ? Vì cuộc sống, chẳng phải cuối cùng Hứa Lặc vẫn phải khuất phục trước cô hay sao?
Nghĩ tới đây, tâm trạng Trì Lạc cuối cùng cũng dễ chịu hơn đôi chút.
"Trì Lạc." Hướng Nại Diệp vừa kết thúc buổi tập ở câu lạc bộ khúc côn cầu trên băng, mồ hôi nhễ nhại bước vào ký túc xá: "Anh họ cậu tới tìm cậu kìa, anh ấy đang đợi dưới lầu."
Ngày Trì Lạc từ bỏ Hứa Lặc, cô đã xóa sạch mọi phương thức liên lạc liên quan đến anh, bao gồm cả những người thân thiết với anh. Anh họ cô là Bùi Hi, mà Bùi Hi lại là bạn thân từ nhỏ của Hứa Lặc. Trong vòng bạn bè của anh họ có không ít ảnh tụ tập chung.
Nhằm tránh bản thân mềm lòng, nhìn vật nhớ người rồi lại không dứt ra được, Trì Lạc dứt khoát kéo luôn cả anh họ mình vào danh sách đen. Hai năm qua, muốn liên lạc với nhau chỉ có thể thông qua cậu mợ truyền lời, hoặc đứng dưới ký túc xá gào thật to.
"Cung Thiên Bình các cậu ai cũng tàn nhẫn vậy à?" Hướng Nại Diệp cảm thán: "Chia tay còn liên lụy cả người vô tội." Cô vốn là sinh viên ngành múa, năm ngoái lại gia nhập câu lạc bộ văn học, cho nên từ đó đến nay cô cứ thích nói chuyện bằng thành ngữ bốn chữ.
Trì Lạc bỗng nhiên nổi hứng: "Tiểu Diệp này, câu lạc bộ của các cậu có cộng điểm học phần không?"
"Có cộng điểm đấy nhưng đều phải đáp ứng điều kiện."
Hướng Nại Diệp nói: "Năm nay câu lạc bộ khúc côn cầu và câu lạc bộ cờ là dễ nhất, mọi người chỉ cần tham gia một giải đấu là được!"
Nói tới đây, cô bất chợt nhớ lại dáng vẻ chạy bộ một lúc đã thoi thóp của Trì Lạc vào buổi chiều. "Thế nhưng với thể lực của cậu..." Hướng Nại Diệp nhìn cô đầy nghi ngờ: "Hình như cậu không hợp chơi khúc côn cầu cho lắm."
Suy nghĩ một chút, cô vỗ tay: "Hay là cậu vào câu lạc bộ cờ đi! Tớ quen chủ tịch câu lạc bộ, mai tớ hỏi giúp cậu xem họ còn tuyển người không."
"Được." Trì Lạc gật đầu.
Hướng Nại Diệp gãi đầu: "Ơ? Có phải chúng ta quên chuyện gì không nhỉ?"
Trì Lạc chớp mắt đầy vô tội: "Đâu có?"
Vài phút sau, dưới ký túc xá nữ vang lên giọng nữ máy móc phát qua loa:
"Trì Lạc, anh trai cậu tìm." "Trì Lạc, anh trai cậu tìm." "Trì Lạc, anh trai cậu tìm..."
Bùi Hi đứng dưới lầu, một tay đút túi quần với gương mặt không cảm xúc, tay còn lại cầm chiếc loa phóng thanh. Nhìn thấy Trì Lạc hớt hải chạy xuống, anh lập tức tranh thủ trước khi dì quản lý ký túc xá nổi giận đưa tới hai giỏ trà sữa.
Nụ cười trên môi anh vô cùng lịch thiệp: "Xin lỗi mọi người, cháu làm phiền rồi."
Vừa nhìn rõ gương mặt thanh tú nhã nhặn của anh, ánh mắt sắc bén của dì quản lý lập tức trở nên hiền từ: "À, là cháu à? Không sao, không sao. Các cô gái trong tòa nhà này thích cháu lắm đấy."
Ngay lập tức, các cửa sổ đồng loạt bật mở khiến hàng loạt cái đầu chen chúc xuất hiện. Vị "anh trai tìm em gái" này đã trở thành người nổi tiếng của cả khu ký túc xá từ lâu rồi.
"Oa! Lại có trà sữa uống!" "Cảm ơn Bùi Hi!"
Một cô gái hét lớn: "Bùi Hi! Em gái cậu có thiếu chị dâu không?"
Trì Lạc lập tức ngẩng đầu đáp lại: "Thiếu!"
"Á á á! Vậy chị em tôi được không? Độc thân, thẳng nữ chính hiệu, có nhà có xe, chỉ thiếu một chàng rể ở rể thôi!"
Bùi Hi: "..."
Ngay giây tiếp theo, mũ áo hoodie của Trì Lạc bị kéo ngược ra sau khiến cô phải lập tức túm cổ áo lại: “Anh làm gì thế?!”
Đi đến góc đường vắng người, Bùi Hi mới buông tay, sau đó anh xòe bàn tay ra trước mặt cô: “Điện thoại.”
Trì Lạc lập tức giấu điện thoại ra sau lưng: “Không đưa!”
“Vậy thì bỏ chặn anh đi.” Bùi Hi nhíu mày: “Người từ chối em là Hứa Lặc, thế mà em lại kéo anh vào danh sách đen. Bệnh gì vậy?”
Trì Lạc bướng bỉnh lắc đầu: “Không bỏ.”
“Không bỏ đúng không?” Bùi Hi gật gật đầu: “Được thôi, anh gọi điện cho cô anh, nói với cô là em đang nuôi một tên tiểu bạch kiểm bên ngoài.”
“Làm gì có!” Trì Lạc lập tức bày ra vẻ mặt vô tội: “Sao em có thể làm chuyện đó được chứ? Em mà cần bao nuôi trai đẹp sao? Đám con trai theo đuổi em em còn từ chối không xuể đây này, anh đừng có vu oan em.”
“Ừ.” Bùi Hi gật đầu đầy ý vị: “Không có chuyện đó.” Ngón tay anh móc lấy mũ áo hoodie của cô: “Vậy chiếc áo này là của Hứa Lặc phải không?”
“??” Trì Lạc suýt nữa nhảy dựng lên. Sao anh ấy biết?! Chẳng lẽ giữa con trai với nhau tồn tại loại giác quan thần bí nào đó?
Không được, cô tuyệt đối không thể thừa nhận. Trì Lạc lập tức chống chế: “Chẳng lẽ chỉ mình cậu ấy được mua hãng này còn em thì không được sao?”
Thật ra Bùi Hi chỉ cố tình dò xét cô, nên anh nheo mắt hỏi: “Thật sự không phải sao?”
“Không phải!” Trì Lạc trả lời dứt khoát, không hề chớp mắt.
Bùi Hi nửa tin nửa ngờ nhưng cũng không truy hỏi thêm. “Được rồi, em mau bỏ chặn anh đi, không thì lần sau anh lại phải đứng dưới ký túc xá cho người ta xem như khỉ diễn xiếc.”
Trì Lạc bắt đầu mặc cả: “Bỏ chặn thì được, nhưng anh không được đăng ảnh Hứa Lặc đâu đấy.” Kẻo cô không kiểm soát nổi bản thân, ngày nào cũng muốn quay lại làm chó liếm.
Bùi Hi bật cười vì tức: “Anh rảnh lắm chắc? Đăng ảnh một thằng đàn ông lên vòng bạn bè? Anh không có cái sở thích đó.”
“Thế trước đây anh đăng nhiều thế còn gì!” Mặc dù… Hình như đều là ảnh chụp tập thể thời tốt nghiệp. Thế nhưng lúc ấy, trong mắt Trì Lạc, Hứa Lặc như được phủ một tầng hào quang. Dù anh đứng ở góc nào, cô cũng có thể lập tức tìm thấy.
Thành ra, chỉ cần nơi nào có anh… Cả thế giới trong mắt cô cũng chỉ còn lại một mình anh. Thật phiền phức.
“Người ta có anh họ đều lớn hơn mình cả chục tuổi, ít ra còn có cảm giác khoảng cách tạo nên vẻ đẹp.” Trì Lạc vừa càu nhàu vừa miễn cưỡng kéo Bùi Hi ra khỏi danh sách đen: “Sao anh chỉ hơn em có ba ngày thế?”
“Mợ sinh anh không thể lệch ngày với em được sao? Ngay cả chuyện sinh con cũng phải chen náo nhiệt.”
Bùi Hi cười lạnh: “Nếu không phải cô anh nhờ, em nghĩ anh thích tới đây làm khỉ cho người ta xem chắc?”
“Mẹ em?” Trì Lạc ngẩn người: “Mẹ em lại tìm anh làm gì thế?”
“Ngày mai là sinh nhật cô.” Bùi Hi nhét điện thoại vào túi: “Cô muốn em qua đó nhưng không dám tự mở miệng nên nhờ anh tới khuyên.”
“Đến nhà người đàn ông kia sao?” Sắc mặt Trì Lạc lập tức thay đổi: “Em không đi, anh khỏi cần khuyên.”
Đôi môi Bùi Hi khẽ mím lại, dường như anh đang suy nghĩ xem nên nói thế nào. Đúng lúc ấy điện thoại đổ chuông, anh tiện tay nhét chiếc loa phóng thanh vào tay Trì Lạc rồi nhận cuộc gọi.
“Không phải cậu ấy say rồi sao? Được, các cậu đi về phía cổng Bắc đi, tôi đang ở ngã tư.” Nói xong, anh cúp máy rồi quay người định rời đi.
Trì Lạc sửng sốt: “Ơ? Anh không khuyên em nữa sao?”
“Anh chỉ phụ trách truyền đạt ý của cô thôi.” Bùi Hi lười biếng nâng mí mắt: “Nếu em đã không muốn đi, chẳng lẽ anh còn ép được em chắc?”
Trì Lạc: “Có ai khuyên người khác kiểu này không hả?”
“Được rồi.” Bùi Hi nhàn nhạt đáp: “Anh biết là em muốn đi. Chiều mai sáu giờ rưỡi, em đi cùng xe với anh.” Nói xong, anh nhìn Trì Lạc một cái rồi như vô tình bổ sung: “Bạn cùng phòng rủ anh chạy đêm.”
“Hứa Lặc cũng đi.”
“?” Trì Lạc lập tức cảnh giác. Thăm dò, đây rõ ràng là thăm dò trắng trợn! Cô tuyệt đối không mắc bẫy: “Em đã không còn thích người đó nữa từ lâu rồi.”
Bùi Hi chỉ khẽ “Ồ” một tiếng, sau đó bình thản nói: “Vậy anh tìm cách dẫn cậu ấy đi chỗ khác.”
“...”
“Trì Lạc!” Hướng Nại Diệp chạy chậm từ xa tới, trên tay ôm mấy ly trà sữa mà dì quản lý vừa chia cho mọi người: “Đi chạy đêm với bọn tớ đi!”
Kỳ đại hội thể thao lần này, ngôi sao đình đám ở phòng 508 cũng đăng ký tham gia. Nghe nói hôm đó còn có cả ekip chương trình tới ghi hình. Vì có cơ hội lên tivi, đám lười biếng ngày thường bỗng dưng đồng loạt trở nên tích cực, kéo nhau gia nhập đội ngũ chạy đêm đông như ong vỡ tổ.
Nhưng tiểu phú bà Trì Lạc chẳng hứng thú gì với việc lên sóng, bởi vì mẹ cô là nhà đầu tư điện ảnh, muốn gặp ngôi sao nào mà chẳng được. Trì Lạc xoa vai: “Thôi, tớ không đi đâu.” Toàn thân cô đau nhức như bị xe cán, đến giờ chân vẫn còn run.
“À đúng rồi, ban ngày cậu đã chạy rồi mà.”
“...”
Đúng lúc hai người đang nói chuyện, ánh đèn nơi góc đường khẽ lay động, hai chàng trai từ phía đối diện đi tới. Một người cắt tóc húi cua, dáng vẻ cà lơ phất phơ, vừa có chút ngốc nghếch vừa mang khí chất của một anh chàng cơ bắp đơn thuần.
Người còn lại cao ráo nổi bật, từ đầu đến chân đều mặc màu đen, mũ hoodie được kéo lên hờ hững. Ánh đèn đường rọi xuống, chia đôi gương mặt sắc lạnh của anh thành những mảng sáng tối mơ hồ.
Đôi mắt cùng hàng mày ẩn trong bóng tối, chỉ còn nửa gương mặt hiện lên rõ nét, đẹp trai đến mức khiến người khác khó mà bỏ qua.
“Chị khóa trên? Trùng hợp thế!” Giọng Lâm Bình Quân vang lên đầy nhiệt tình.
Sau khi chào hỏi xong, cậu ta nhìn thấy cô gái nhỏ xinh đẹp bên cạnh Hướng Nại Diệp thì hai mắt lập tức sáng rực: “Ồ! Mỹ nữ vừa thuần khiết vừa quyến rũ đây mà!”
Trì Lạc thường xuyên nghe Hướng Nại Diệp nhắc tới Lâm Bình Quân, nên dù là lần đầu gặp mặt, cô cũng không cảm thấy xa lạ. Cô nghiêng đầu, nở nụ cười xinh đẹp: “Chào em nhé, đàn em.”
Lâm Bình Quân cùng khóa với Hứa Lặc, đều là sinh viên năm nhất. Tiếng “đàn em” này… Thực ra là Trì Lạc cố ý gọi cho Hứa Lặc nghe.
“Đàn chị ngọt ngào quá. Chị có bạn trai chưa vậy?” Lâm Bình Quân vẫn giữ nguyên phong cách cà khịa quen thuộc.
Trì Lạc liếc nhìn Hứa Lặc đang đứng bên cạnh. Anh hoàn toàn không nhìn cô, lạnh lùng tựa như một sát thủ máu lạnh. Từ đầu đến cuối anh chẳng nói một lời nào, thế nhưng cảm giác tồn tại lại mạnh mẽ đến đáng sợ.
Có lẽ vì họ đã từng làm những chuyện thân mật nhất, cho nên giữa họ như tồn tại một loại thần giao cách cảm kỳ lạ. Trì Lạc có thể cảm nhận được rõ ràng sự lạnh nhạt cùng cảm giác mất kiên nhẫn từ anh.
Bày cái bản mặt đó cho ai xem chứ? Ban ngày vừa mới ở bên nhau xong, giờ anh đã giả vờ không quen biết cô rồi sao? Không những giả vờ không quen biết mà còn không thèm trả lời tin nhắn! Càng nghĩ cô càng tức, Hứa Lặc thì có gì ghê gớm chứ!
Nụ cười trên mặt Trì Lạc càng trở nên rạng rỡ, ngay cả giọng nói cũng ngọt ngào hơn vài phần: “Chưa có á. Hay em giới thiệu cho chị một người đi?”
Lâm Bình Quân lập tức hăng hái: “Em tự đề cử bản thân được không?”
“Chưa từng thấy phụ nữ à?” Giọng Hứa Lặc đột nhiên vang lên, lạnh lùng đến cực điểm. Chất giọng anh trầm thấp, khàn nhẹ như người vừa tỉnh ngủ. Ngay khi câu nói ấy rơi xuống, không khí xung quanh lập tức chìm vào im lặng.
Lời tác giả: Hứa · xanh mặt · Lặc: Đếm ngược thời gian hắc hóa...
thank adđ nhiều nhiềuuuuuui
thích motip như thế nàày đọc cuốn lắm