Chương 1: Một bí mật
Bên bàn ăn, gia đình ba người quây quần vui vẻ ấm áp.
Người mẹ cất giọng chiều chuộng: “Xem con gái anh kìa, sắp hai mươi tuổi đầu rồi mà vẫn chẳng chịu lớn gì cả.”
Người bố cũng cười theo, quay sang ân cần hỏi: “Tiền có đủ tiêu không con? Bố chuyển thêm cho con mười vạn nhé?”
Trì Lạc ngoan ngoãn đáp: “Con cảm ơn bố.”
Người mẹ nhấn vào trang chuyển tiền trên điện thoại: “Mười vạn sao mà đủ? Mua cái túi xách là hết sạch rồi, cho hẳn ba mươi vạn đi.”
Trì Lạc nở nụ cười ngọt ngào: “Con cảm ơn mẹ.”
Trông có vẻ là một gia đình hòa thuận hạnh phúc, nhưng thực chất lại không phải vậy. Bố mẹ Trì Lạc đã ly hôn được mười năm. Trước mặt cô, họ luôn giả vờ ân ái như chưa từng có chuyện gì xảy ra, trong khi mỗi người đều đã có người yêu mới từ lâu.
Họ diễn, cô cũng diễn theo. Trước mặt bố mẹ, cô là đứa con gái ngoan ngoãn, vừa học giỏi vừa ngoan hiền. Nhưng vừa bước chân ra khỏi nhà, cô lập tức biến thành một "tiểu ma nữ" nổi loạn.
Cô ném chiếc áo khoác ngoài vào thùng rác, trên người chỉ còn lại chiếc váy hai dây ôm sát đầy quyến rũ. Cô tháo dây buộc tóc, mái tóc đuôi ngựa xõa tung, những lọn tóc dài như dòng thác mềm mại đổ xuống ngang eo.
Cô đi thẳng vào một khách sạn năm sao, quen cửa quen nẻo lên tầng cao nhất.
Lấy thẻ phòng ra quẹt mở cửa, còn chưa kịp đẩy vào thì một cánh tay rắn chắc còn đọng những giọt nước đã từ bên trong thò ra, kéo mạnh cô vào trong rồi đẩy thẳng vào phòng tắm.
Mặc váy rất tiện lợi, không cần nói một lời nào, người phía sau đã thô bạo tiến tới. Vòi nước ở bồn rửa mặt chưa được khóa chặt, từng giọt nước tí tách rơi xuống. Hơn một tiếng đồng hồ sau, mọi thứ mới trở lại tĩnh lặng.
“Lần sau đừng đứng lâu như thế nữa, tôi mệt đấy.” Trì Lạc tỏ vẻ không mấy hài lòng.
“Cái đó tùy cậu, cậu có thể nằm mà.” Giọng nói của chàng trai vẫn nhàn nhạt, hơi khàn sau khi vừa tắm xong.
Anh vừa mới tắm lại lần thứ hai, tóc tai còn ướt nhẹp, ngọn tóc vểnh lên lộn xộn, trên đầu mũi vẫn còn đọng lại một giọt nước. Giây tiếp theo, giọt nước ấy lăn qua xương quai xanh tinh xảo của chàng trai, men theo cơ thể săn chắc rồi khuất dần khỏi tầm mắt.
Trì Lạc thu lại ánh nhìn, mặc chiếc áo hoodie màu đen của anh lên người, mở túi xách rồi lấy ra một xấp tiền mặt. Chắc khoảng hai vạn, hoặc cũng có thể là ba vạn, cô cũng chẳng buồn đếm.
“Chiếc áo này tôi mặc luôn nhé. Cậu tự đi mua cái khác.” Không đợi anh mở miệng từ chối, cô mang đôi chân trần bước ra ngoài.
Cạch Cửa phòng tự động khóa lại. Thiếu niên rủ mắt, hàng mi dày che đi vẻ lạnh lẽo nơi đáy mắt. Những ngón tay thon dài, trắng lạnh cầm lấy xấp tiền, nhấc lên nhìn một lúc rồi thờ ơ ném trở lại mặt bàn.
Điện thoại đột nhiên đổ chuông, anh bắt máy.
“Hứa Lặc, đến quán bar một chuyến đi, có việc cần tìm cậu.”
Hứa Lặc thản nhiên đáp: “Không đi.”
“Việc này thật sự phải gặp mặt mới nói được.” Giọng nói ở đầu dây bên kia trở nên nịnh hót: “Anh Lặc, anh vẫn còn bận à?”
Hứa Lặc đưa mắt nhìn những hàng dấu tay còn lưu lại trên tấm kính sát đất, ánh mắt tối đi vài phần: “Bận xong rồi.”
“Thế cậu qua đây một chuyến đi! Có việc thật mà.”
Hứa Lặc: “Tạm thời không ra ngoài được.”
“Sao thế, cậu bị cách ly à?”
Hứa Lặc cụp mắt: “Áo bị người ta mua mất rồi.”
Trong quán bar.
Lâm Bình Quân ngắm nghía người ngồi bên cạnh, không khỏi cảm thán: “Đẹp trai đúng là có giá thật đấy. Hứa Lặc, tháng này cậu bán mất hai cái áo rồi đúng không?”
Hứa Lặc đưa tay cầm ly cocktail trước mặt. Vị bạc hà, không phải vị anh thích. “Ba cái.”
“Cậu nói xem, sao mà cái người đó thích lột áo trên người cậu ra mặc thế nhỉ?” Lâm Bình Quân muốn hóng hớt tí chuyện, nhưng lại hơi rén cái tính nết của Hứa Lặc, chỉ đành nói móc mỉa bên ngoài: “Không phải là biến thái đấy chứ? Nữ lưu manh à?”
Hứa Lặc chống khuỷu tay lên quầy bar, dáng ngồi tùy ý, ánh mắt thâm trầm nhìn chiếc lá bạc hà trong ly: “Tìm tôi có chuyện gì.”
Lâm Bình Quân không dám tò mò chuyện đời tư của anh nữa, liền thao thao bất tuyệt một tràng, toàn là mấy chuyện vặt vãnh của câu lạc bộ, mãi đến cuối mới đi vào vấn đề chính:
“Tên họ Quách quay về rồi, con trai hắn ta đã gia nhập câu lạc bộ của chúng ta, chắc chắn là có chuẩn bị từ trước. Cậu cẩn thận chút, đừng để bị chơi xỏ.”
Hứa Lặc khẽ nhếch môi: “Không biết tự lượng sức.”
“Nói thì nói vậy thôi, nhưng tiểu nhân khó phòng. Cậu vẫn nên cảnh giác thì hơn.” Thấy hôm nay tâm trạng Hứa Lặc không được tốt, Lâm Bình Quân cũng không tiếp tục chủ đề ấy nữa.
Cậu hất cằm ra hiệu: “Hướng chín giờ có một cô gái đang nhìn cậu kìa. Xinh cực luôn, đúng kiểu dáng người nóng bỏng. Lạy chúa, đúng là không thể đứng chung khung hình với cậu được mà, dẫu sao anh đây cũng tính là một đại soái ca, thế mà lại bị ngó lơ hoàn toàn.”
Hứa Lặc không ngẩng đầu: “Cậu không nhìn cô ta thì sao biết cô ta đang nhìn tôi.”
Lâm Bình Quân cười hề hề, cậu quả thực đã chú ý đến em gái này từ lâu rồi: “Đẹp thật sự luôn ấy, nhưng người ta cứ nhìn chằm chằm cậu suốt thôi, quen à?”
Hứa Lặc hờ hững nghiêng đầu, đưa mắt nhìn về phía đó.
Chàng trai ngồi bên quầy bar có ngũ quan vô cùng tinh xảo, góc nghiêng lạnh lùng ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo của quán. Anh mặc một chiếc áo khoác dã chiến màu đen, thân hình cao ráo, săn chắc, cân đối, ước chừng cao gần một mét chín.
Người ngồi cạnh nói gì đó, chàng trai khẽ nghiêng mắt nhìn sang. Đôi mắt ấy đẹp đến kinh ngạc, nhưng ánh nhìn lại toát lên vẻ xa cách lạnh lẽo.
Bị một ánh mắt hờ hững của anh lướt qua, người phụ nữ như thể nhận được tín hiệu nào đó, nâng ly rượu thong thả đứng dậy. Cô gái xinh đẹp với vóc dáng nóng bỏng tựa nửa người vào quầy bar, nghiêng đầu nhấp một ngụm rượu.
Đôi mắt quyến rũ như tơ: “Anh đẹp trai, mình thêm WeChat nhé?” Giọng nói lúng liếng, quyến rũ đến mức có thể làm tan chảy cả xương tủy người ta.
Hứa Lặc khẽ nhếch môi, ánh mắt thoáng hiện nét giễu cợt. Nụ cười lạnh ấy xuất hiện trên gương mặt có đường nét hoàn mỹ lại càng trở thành một sức hút khó cưỡng, khiến người đối diện không khỏi xao xuyến.
Người phụ nữ cảm thấy mình vẫn còn cơ hội, mỉm cười nhìn anh: “Cậu rất hợp dấn thân vào giới giải trí đấy, công ty Tinh Ngu là của nhà tôi. Có hứng thú không?”
Hứa Lặc giơ ngón trỏ lên, khớp ngón tay thon dài, đầu ngón tay trắng ngần như ngọc. Người pha chế hiểu ý, lập tức đưa tới một ly cocktail.
Hứa Lặc đẩy ly rượu về phía trước, khẽ cười một tiếng. Trong mắt anh chẳng có chút cảm xúc nào: “Uống hết ly này rồi chúng ta nói chuyện tiếp.”
Giọng điệu của anh không mang theo chút nhiệt độ nào, nhưng cái khí chất ngông cuồng này lại đặc biệt mê hoặc lòng người, khiến người phụ nữ bị hớp hồn đến mức thần hồn điên đảo.
Phải mất vài giây sau cô ta mới nhận ra ly rượu anh vừa gọi là “Dạ Vụ Băng Thiên”. Đây là loại cocktail đáng sợ nhất của quán bar này. Không chỉ có nồng độ cồn cực cao mà còn rất "nặng đô".
Sau khi uống xong, người ta sẽ có cảm giác như lạc vào màn sương đêm dày đặc, đầu óc quay cuồng, mơ mơ màng màng. Dù có bị ném giữa trời băng tuyết cũng khó mà tỉnh lại. Lần trước có người uống xong, đến tận bây giờ vẫn còn đang nằm trong bệnh viện.
Quán bar vốn là nơi cho mọi người đến tìm niềm vui. Thấy có người gọi loại rượu nổi tiếng này, đám đông lập tức hào hứng kéo tới xem náo nhiệt, ai nấy đều giơ điện thoại lên quay lại cảnh tượng trước mắt.
Đàn ông với mạng sống, đương nhiên là mạng sống quan trọng hơn. Người phụ nữ kiêu ngạo đáp lại: “Xì, đẹp trai thì ngon lắm chắc? Không muốn cho thì thôi vậy.”
Khóe môi Hứa Lặc vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, lười biếng nâng mắt lên. Dù đang cười, nhưng ánh mắt ấy lại khiến người phụ nữ vô cớ thấy lạnh sống lưng. Người phụ nữ làm bộ làm tịch mắng một câu: “Đồ điên.” Rồi lách qua đám đông bỏ chạy.
Lâm Bình Quân lắc đầu ngao ngán: “Một mỹ nhân vừa dịu dàng vừa tự tin như thế, lại bị cậu dọa cho chạy mất dép rồi.”
Cậu quay đầu, nhìn ly "Dạ Vụ Băng Thiên" vẫn đang tỏa hơi lạnh, vẻ mặt đầy kinh hãi: “Cái thứ này... ai mà dám uống chứ?!”
Hứa Lặc cụp mắt, những ngón tay thon dài gõ nhẹ hai cái lên thành ly, anh cầm lấy, ngửa cổ uống cạn một hơi.
Lâm Bình Quân: ??? Những người xung quanh cũng trố mắt kinh ngạc. Đệt! Đúng là nhân vật tàn nhẫn.
Hứa Lặc mặt không đổi sắc, thanh toán xong liền xoay người rời đi.
Dưới ký túc xá nữ, vài cô gái vừa lấy đồ ăn ngoài xong đang chuẩn bị đi lên tầng.
“Trì Nhạc? Chẳng phải chiều nay cậu đi hoạt động câu lạc bộ sao, sao lại về sớm thế?” Hướng Nại Diệp dừng lại chờ Trì Nhạc.
Trì Lạc một tay chống lưng, chậm chạp bước lên cầu thang: “Mệt quá, tớ về nằm nghỉ một chút.” Hôm nay Hứa Lặc như phát điên vậy, anh hành hạ cô đến mức... giờ ngay cả đi đường cô cũng thấy chân hơi run.
Thấy sắc mặt Trì Lạc hồng hào, gương mặt xinh đẹp cũng chẳng có vẻ gì là không khỏe, Hướng Nại Diệp đoán mò: “Cậu đi tập thể thao à?”
Trì Lạc: “?” Có tật giật mình.
“Đúng không? Tớ đoán đúng rồi chứ gì!”
Hướng Nại Diệp tức giận: “Không được đâu nhé! Chẳng phải chỉ là cuộc thi chạy đường dài thôi sao? Thế mà cậu lại lén lút tập luyện sau lưng bọn mình!”
Trì Lạc: “...”
“Không đúng.” Hướng Nại Diệp nhìn chiếc áo hoodie rộng thùng hình trên người Trì Lạc: "Trưa nay cậu mặc váy hai dây cơ mà? Áo khoác của cậu đâu?"
Trì Lạc gẩy gẩy phần mái: “Bị chó nhào lên mấy cái làm bẩn rồi, nên mình về nhà thay đồ.” Trì Lạc là người bản địa Tuệ Thành, gia đình thuộc diện được đền bù giải tỏa với rất nhiều bất động sản, sở hữu vài căn nhà nên muốn về nhà lúc nào cũng rất tiện.
Hướng Nại Diệp ngưỡng mộ: “Có tiền thích thật đấy.” Nói tới chuyện có tiền, cô ấy bất chợt nhớ tới nhà họ Hứa còn giàu hơn cả nhà Trì Lạc, không khỏi cảm thấy có chút tiếc nuối: “Nghe nói bây giờ Hứa Lặc sống khổ lắm.”
Nghe cô bất ngờ nhắc đến Hứa Lặc, Trì Lạc hơi sững người: “Nhà cậu ấy lại xảy ra chuyện gì nữa à?”
Hướng Nại Diệp thở dài một tiếng: “Bố cậu ấy mất chưa đầy một năm thì mẹ đã tái giá rồi. Tớ còn nghe nói chính vì chuyện đó mà cậu ấy không vào được Đại học Thanh Hoa.”
Trì Lạc kinh ngạc: “Không phải là do ngành học bên Sùng Đại chuyên sâu hơn nên cậu ấy mới không đi Thanh Hoa sao?”
“Không phải đâu!” Hướng Nại Diệp đem toàn bộ những chuyện cô ấy nghe được từ nhóm bạn học cấp ba kể lại cho Trì Lạc một cách tỉ mỉ.
“Năm đó tập đoàn Hứa Thị huy hoàng biết bao. Trong nước ai mà không biết đế chế bất động sản của nhà họ chứ? Đúng là lòng người bạc bẽo. Nghe đâu tiền bạc đều bị hai người chú bác của Hứa Lặc cuỗm sạch rồi, sắp phá sản tới nơi luôn.”
Trì Lạc từng nghe những phiên bản khác về câu chuyện này từ các bạn học khác, nhưng kết cục của mọi phiên bản đều giống nhau. Hứa Lặc đã ngã khỏi đỉnh cao. Hứa Lặc vô cùng thảm hại.
Nếu không phải ngày nào cũng nghe những lời như vậy, Trì Lạc cũng sẽ không tự tin đến mức cho rằng chỉ cần dùng tiền là có thể tiếp cận một thiên chi kiêu tử như Hứa Lặc.
Hướng Nại Diệp tiếp tục: “Dù sao cũng từng là nhân vật truyền kỳ của trường chuyên chúng mình. Hồi đó có biết bao nhiêu người theo đuổi, tỏa sáng đến nhường nào. Không ngờ bây giờ lại sa sút đến mức phải làm người mẫu mặc thử quần áo.”
"???" Trì Lạc cứ ngỡ mình nghe nhầm, ngập ngừng hỏi: “Hứa Lặc... đi làm người mẫu bán quần áo sao?”
“Đúng vậy. Chính bạn cùng phòng của cậu ấy là Lâm Bình Quân nói đấy, đảm bảo thật một trăm phần trăm! Nghe đâu đối phương là một tiểu phú bà. Năm đó bạch phú mỹ đuổi theo Hứa Lạc nhiều không đếm xuể, chẳng phải cậu cũng là một trong số đó sao.”
Trì Lạc hiểu rõ sức hút của Hứa Lặc đến mức nào. Thế nhưng chẳng lẽ tiền cô đưa không đủ hay sao? Anh còn phải chạy ra ngoài làm thêm, tìm phú bà bán quần áo nữa hả!
Một tháng mười vạn còn không đủ, đàn ông đẹp trai bây giờ khó nuôi đến thế cơ à? Thế nhưng vừa nghĩ đến gương mặt đó cùng thân hình cực phẩm của Hứa Lặc, Trì Lạc lập tức thỏa hiệp.
Đẹp đến mức độ ấy thì mười vạn một tháng đúng là không đủ tiêu thật. Cô nên quan tâm đến anh nhiều hơn một chút, tuyệt đối không thể chịu thua mấy bà phú bà khác được!
Trì Lặc không có WeChat của Hứa Lặc, thời gian hai người gặp nhau vốn luôn cố định, có gặp được hay không hoàn toàn dựa vào duyên phận. Thế nhưng cô vẫn nhớ số điện thoại của anh. Năm đó lúc bám riết lấy Hứa Lặc, cô đã thuộc lòng số điện thoại của anh từ lâu.
Cô mở mục tin nhắn, gõ một câu rồi nhấn gửi: [Nghe nói cậu đi làm người mẫu nam rồi à?]
thích motip như thế nàày đọc cuốn lắm v