Người khác lập tức phủ nhận: “Không đâu, sao Trì Lạc có thể ăn mặc giản dị thế được.”
Hồi cấp ba, Trì Lạc nổi tiếng vì tính thích phô trương. Trên người lúc nào cũng đeo đầy đồ hiệu cùng trang sức lấp lánh, nhìn chẳng khác nào một cây thông Noel. Cô chỉ sợ người khác không biết nhà mình có bao nhiêu tòa nhà, dáng vẻ đúng chuẩn tiểu thư nhà giàu mới nổi, còn trong từ điển chưa từng tồn tại hai chữ "khiêm tốn".
Thế nhưng cô gái trước mặt buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, khẩu trang che khuất nửa khuôn mặt, chỉ mặc chiếc áo phông trắng đơn giản cùng quần jean xanh. Nhìn từ phía sau, dáng người cao ráo, mảnh mai và rất đẹp, chỉ là mọi người không biết khuôn mặt phía sau chiếc khẩu trang ấy trông thế nào.
Nhưng chắc chắn người đó không thể là Trì Lạc, bởi loại người như cô đời nào chịu cam tâm đứng làm nền cho người khác.
Một nữ sinh bất chợt nói: “Lúc nãy tôi thấy Hướng Nại Diệp xuống xe, chính cô gái đó đỡ xuống. Còn cẩn thận lắm, trông cứ như người hầu ấy.”
Người bên cạnh lắc đầu: “Gia cảnh Hướng Nại Diệp bình thường thôi, thuê nổi người giúp việc đẹp thế chắc?”
Người đầu tiên cười: “Nại Diệp thì không thuê nổi nhưng người đàn ông ngồi cạnh lại thuê nổi đấy.” Cô hất cằm về phía Giang Tử Nghiên: “Mọi người thấy cái đồng hồ trên tay anh ta chưa?”
Đúng lúc ấy, Giang Tử Nghiên cực kỳ phối hợp. Cậu vươn vai thật dài rồi cố tình để lộ chiếc đồng hồ nơi cổ tay.
Lập tức có người hít sâu một hơi: “Cái đồng hồ đó chắc phải hơn một triệu tệ!”
“Còn cái áo khoác nữa, đó là hàng haute couture của Chanel, không có vài chục triệu tài sản làm sao ai dám mua.”
Giang Tử Nghiên bình tĩnh cởi áo khoác vắt lên lưng ghế giả vờ nóng, một tay phe phẩy quạt gió làm chiếc thắt lưng cùng quần tây lập tức lộ ra.
Có người mắt sáng rực: “Cả thắt lưng cũng là của Hermès kìa!”
Trì Lạc lặng lẽ chỉ xuống đôi giày ra hiệu cho cậu tiếp tục khoe. Giang Tử Nghiên hiểu ý ngay. Cậu đứng dậy giả vờ thực hiện vài động tác khởi động, một chân bước lên phía trước khiến đôi giày da bóng loáng phản chiếu ánh đèn như gương.
Lại có tiếng xuýt xoa vang lên: “Đôi giày kia... Xa quá nên tôi không nhìn rõ hãng, nhưng chắc chắn cũng rất đắt!”
Trì Lạc bật cười: “Người anh em, cậu diễn hơi quá rồi đấy.”
Giang Tử Nghiên cũng gật đầu: “Tôi cũng thấy vậy.” Cậu ngồi xuống rồi buồn chán bóc mấy quả quýt đường, ném vài quả sang cho Hướng Nại Diệp rồi quay sang Trì Lạc: “Chị Lạc, chị ăn không?”
Trì Lạc tháo khẩu trang: “Cậu cho tôi hai quả, nhớ chăm sóc Tiểu Diệp nhiều vào nhé.”
Giang Tử Nghiên giơ tay: “Tuân lệnh.”
Nữ sinh ngồi cạnh nhìn kỹ thêm một lần nữa rồi đột nhiên kinh ngạc kêu lên: “Trì Lạc? Đúng là cậu thật sao?”
Những người khác cũng đồng loạt quay sang, Trì Lạc mỉm cười rạng rỡ để lộ tám chiếc răng trắng đều, cô lịch sự đáp lại tất cả mọi người: “Là mình đây.”
"..." Xong đời rồi, không biết vị tiểu phú bà này có nghe thấy lúc nãy bọn họ bảo cô trông giống người giúp việc hay không nữa.
Người nhanh trí lập tức chữa cháy: “Tôi đã bảo đó là Trì Lạc mà! Mấy cậu cứ không chịu tin làm tôi còn nghi ngờ bản thân. Trên đời này làm sao có người bình thường nào đẹp đến vậy chứ?”
Lập tức có người phụ họa theo: “Oa! Đúng là Trì Lạc thật rồi! Bảo sao nhìn khí chất của cậu quen thế!”
Nghe thấy tên Trì Lạc, các bạn học lớp 7 lập tức kéo nhau tới chào hỏi. Trì Lạc vốn rất nghĩa khí, cô thích "cướp của người giàu giúp người nghèo"... À không, chính xác hơn là cướp tiền của bản thân mua đồ cho bạn bè, đồng thời cũng rất thích bênh vực lẽ phải, vì vậy phần lớn bạn học trong lớp đều rất quý cô.
Đặc biệt là đám con trai, họ vừa thích lại vừa thấy bất lực, bởi bao nhiêu người theo đuổi cuối cùng đều bị cô xem như chị em tốt. Còn những người không thích thì cũng chẳng ai dám thể hiện điều đó ra ngoài.
Bỏ qua thân phận tiểu thư giàu có nổi tiếng của địa phương, chỉ riêng việc cô có bà ngoại là nhà ngoại giao, ông ngoại là họa sĩ danh tiếng, cậu ruột là người giàu nhất Thành Tuệ và mẹ là nữ đạo diễn nổi tiếng quốc tế... Những điều đó đã đủ khiến không ít người dù trong lòng chẳng ưa vẫn phải mỉm cười nịnh nọt trước mặt cô.
Những người vốn không ưa Trì Lạc và nhìn nhau cũng chẳng vừa mắt, khi nghe nói cô sẽ đến thì đơn giản là không tới luôn. Vì thế vừa xuất hiện, tiểu phú bà lại lập tức bị mọi người vây kín.
“Trì Lạc, cậu đổi phong cách rồi sao? Mặc thế này đẹp quá đi! Bây giờ nhìn cậu trông trong trẻo thật đấy, lúc nãy tớ còn không dám nhận ra.”
“Mọi người thấy chưa? Đây mới gọi là gương mặt thiên thần, thân hình ác quỷ này.”
“Cái mặt thì đáng yêu như em gái nhà bên, mà eo thì bé xíu, chân lại dài miên man. Trì Lạc, bình thường cậu ăn gì vậy?”
Trì Lạc đáp rất nghiêm túc: “Tôi ăn cơm.”
“Cậu ăn gạo của hãng nào thế? Lát nữa gửi link cho tớ với nhé!”
“Được.”
Trái ngược với bầu không khí náo nhiệt của lớp 7, lớp chọn vẫn bình tĩnh như cũ. Dù sao chín phần mười trong số họ đều đỗ vào các trường đại học danh tiếng, nên ít nhiều vẫn giữ cái "giá" của học bá. Nhìn đám học sinh lớp 7 cứ vây quanh Trì Lạc, không ít người lộ vẻ khinh thường.
Một nữ sinh cười nhạt: “Cô ta đẹp thì đẹp thật, nhưng cũng chỉ là bình hoa di động. Ghê gớm đến đâu thì cuối cùng vẫn bị Hứa Lặc từ chối đấy thôi.”
“Hứa Lặc mà thích cô ta sao? Mọi người nằm mơ đi. Cô ta chẳng qua chỉ biết nhảy thể dục thôi, thành tích thì kém, suốt ngày còn chạy đi quấy rầy Hứa Lặc học. Tôi chẳng hiểu sao lại có lắm người tung hô thế.”
Đúng lúc ấy, một giọng nói bình thản vang lên: “Mọi người muốn biết sao? Có thể hỏi tôi này.”
Mọi người đồng loạt quay đầu lại, ra đó là Bùi Hi. Lúc này họ mới nhớ anh chính là anh họ của Trì Lạc.
Cô gái vừa nói xấu lập tức đỏ bừng mặt: “Bùi Hi, tớ không có ý đó…”
Bùi Hi lạnh nhạt đáp: “Người thi đỗ được vào trường Phụ Trung thì chẳng ai kém cỏi cả. Cậu đừng lấy tiêu chuẩn của những người chỉ biết cắm đầu học ra làm thước đo đánh giá một người phát triển toàn diện.”
Cô gái cắn môi: “Tớ…” Cô ta không biết nói gì nữa. Đúng lúc ấy có người nhanh trí đổi chủ đề: “À phải rồi, Bùi Hi. Hứa Lặc không đến sao?”
Vừa dứt lời, ánh sáng nơi cửa ra vào bất chợt tối đi, một chàng trai cao gầy bước vào. Đó chính là Hứa Lặc.
“Hứa Lặc đến rồi! Trời ơi! Sao cậu ấy lại đẹp trai hơn nữa thế?” Ngay lập tức, ánh mắt của gần như toàn bộ nữ sinh trong cả hai lớp đều đổ dồn về phía anh.
Dù đi đến đâu Hứa Lặc cũng luôn là tâm điểm, ngày còn học ở trường Phụ Trung, anh giống như một huyền thoại. Lần nào thi cũng đứng nhất khối, anh vừa đẹp trai lại vừa có vóc dáng hoàn hảo, chỉ cần một ánh mắt đã đủ khiến cả trường xôn xao.
Rất nhiều cô gái có mặt hôm nay đều từng thầm thích anh, dù đã buông bỏ từ lâu nhưng khi gặp lại vẫn không khỏi cảm thán. Nhan sắc này... Đúng là quá bất công.
Nghe nói hai năm qua anh sống rất chật vật, vì tiền thậm chí phải vứt bỏ lòng tự trọng, chẳng biết đã rơi vào tay vị phú bà nào. Mà nhắc đến phú bà thì mọi người không thể không nhắc đến Trì Lạc.
Năm ấy cô theo đuổi Hứa Lặc đến mức cả trường đều biết. Những màn "truy phu" còn khoa trương hơn cả phim thần tượng. Chỉ có chuyện người khác không nghĩ ra, chứ không có cách nào mà Trì Lạc chưa từng thử qua.
Trì Lạc không ngờ Hứa Lặc sẽ xuất hiện, bởi từ trước đến nay vốn chẳng bao giờ tham gia những buổi tụ tập tập thể. Điện thoại hỏng rồi sao anh không lo đi mua cái mới, lại chạy tới đây làm gì, định khiến bao người rung động sao?
Không hiểu vì sao, hôm nay Hứa Lặc lại đẹp trai đến lạ. Eo thon hơn, đôi chân dài hơn, ngay cả nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt trái cũng mang theo vẻ yêu dị mê hoặc.
Trì Lạc không dám nhìn anh quá lâu, chỉ lén liếc một cái rồi vội vàng dời mắt đi. Cô tự hỏi bản thân còn chút lòng tự trọng nào không? Đã bị anh chặn liên lạc rồi, còn nhìn anh làm gì nữa?
Từ lúc Hứa Lặc bước vào đến khi ngồi xuống, anh chưa từng nhìn cô lấy một lần, như thể chuyện xảy ra hôm đó chưa từng tồn tại. Rất tốt, nụ hôn đầu của cô... Hóa ra chẳng đáng giá gì đối với anh.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Trì Lạc đã tự thuyết phục mình rằng nụ hôn qua lớp khẩu trang không thể tính là "nụ hôn đầu". Vậy nên nụ hôn đầu của cô vẫn còn!
Hứa Lặc vừa ngồi xuống chưa bao lâu thì Lăng Sương Tư cũng xuất hiện.
"Trời ơi? Thật sự có ngôi sao đến kìa! Kia chẳng phải Lăng Sương Tư sao?" Cả nhà hàng lại xôn xao.
Giang Tử Nghiên giật mình, suýt ngã dúi về phía trước: "Cô ta... Không phải đến tìm tôi đấy chứ?"
"Cậu tự mình đa tình rồi." Trì Lạc bình thản đáp: "Cô ấy đến tìm Hứa Lặc đấy." Ánh mắt của Lăng Sương Tư từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi Hứa Lặc.
"Thế thì tốt."
"Tốt cái gì mà tốt chứ." Nhìn Lăng Sương Tư ngồi cùng bàn với Hứa Lặc, trong lòng Trì Lạc bỗng dâng lên cảm giác khó chịu không rõ nguyên nhân.
Thấy tâm trạng cô không tốt, Giang Tử Nghiên ghé sát lại hỏi nhỏ: "Chị Lạc, chẳng lẽ chị cũng có bạn trai cũ cần em diễn giúp sao?"
"Không có."
Trong lúc hai người nói chuyện, chẳng ai để ý đến ánh mắt lạnh lẽo từ bàn bên kia đang lặng lẽ dừng trên họ.
Sợ Giang Tử Nghiên nói chuyện mãi với mình sẽ khiến Hướng Nại Diệp bị bỏ quên, Trì Lạc chủ động chuyển sang chiếc bàn đối diện ngồi một mình. Cô còn ra hiệu không cho hai người kia để ý đến mình.
Thấy bàn khách bên cạnh đang uống rượu và trông vô cùng ung dung, Trì Lạc cũng gọi một chai Mao Đài, tiện thể gọi thêm hai đĩa đậu phộng rang.
Một người đàn ông ở bàn bên nâng ly về phía cô: "Em gái, chúng ta cạn một ly nhé?"
"Cạn thì cạn." Trì Lạc ngửa đầu uống cạn trong một hơi. Người đàn ông vỗ tay cười lớn: "Tửu lượng của em khá lắm!"
Được khen một câu, Trì Lạc càng thêm đắc ý. Cô lại rót đầy rồi uống sạch thêm một ly nữa, sau đó úp chiếc cốc xuống bàn và nhướng mày nhìn đối phương: "Chúng ta làm tiếp không?"
Người đàn ông không chịu thua, cũng ngửa đầu uống cạn một ly. Trì Lạc lại nâng ly uống cạn, đối phương giật giật khóe miệng, nghiến răng uống theo. Cô lại rót thêm một ly nữa khiến người đàn ông lập tức đứng dậy đi thanh toán rồi chuồn thẳng.
Chai rượu đột nhiên bị ai đó giật mất, Trì Lạc cau mày bực bội: "Anh làm gì vậy?"
Bùi Hi đứng trước mặt: "Em vẫn chưa quên được Hứa Lặc sao?"
"Hả? Em không quên nổi cậu ấy sao? Sao có thể chứ!" Trì Lạc lập tức phản bác: "Hai năm trước chính em là người chặn cậu ấy trước. Lần này cũng do cậu ấy chủ động bảo dạy em cờ vây, nên em mới đến nhà thôi."
Bùi Hi khựng lại: "Em từng đến nhà cậu ấy sao?"
Biết mình lỡ lời, Trì Lạc vội vàng xua tay: "Ôi anh đừng đứng đây nữa, mau về chỗ đi. Người khác nhìn vào lại tưởng em bị làm sao."
Thấy cô vẫn còn cái vẻ kiêu căng quen thuộc, không giống người đang mượn rượu giải sầu, Bùi Hi chỉ nhắc: "Em uống ít thôi."
"Em biết rồi, biết rồi! Anh phiền chết đi được, cứ khó tính thế này cẩn thận ế vợ đấy."
"Ồ." Bùi Hi bình thản đáp: "Anh có vợ rồi."
"...?" Trì Lạc chết lặng. Thật quá đáng! Đến cả con người già đời như Bùi Hi mà cũng có người chịu lấy! Cô tức giận nhét một nắm lớn đậu phộng vào miệng, rồi lại ngửa đầu uống thêm một ngụm rượu.
Mọi người nhìn Trì Lạc lặng lẽ ngồi một mình ở góc phòng uống rượu, ai nấy đều thấy đáng thương vô cùng. Trong khi đó, Lăng Sương Tư lại ngồi cạnh Hứa Lặc, sánh vai với nam thần của trường và được mọi người vây quanh như trăng sáng giữa muôn sao.
Học sinh lớp 7 vốn ghét nhất cái vẻ thanh cao giả tạo của đám lớp chọn. Thấy Trì Lạc buồn bã như vậy, cả đám lần lượt kéo sang ngồi cạnh an ủi.
Tửu lượng vốn cực kém, chỉ cần uống chút rượu là mặt đã đỏ bừng. Biết có Bùi Hi và Hướng Nại Diệp ở đây, cô càng chẳng kiêng dè mà một mình uống hết nửa chai. Lúc này, hai má đỏ ửng, ánh mắt bắt đầu mơ màng, nhưng lại đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Thật ra ai cũng thấy tiếc cho hai người, bởi không cần nói đến thành tích học tập, chỉ riêng ngoại hình thôi thì Trì Lạc và Hứa Lặc đã quá xứng đôi. Nếu không có cái hào quang "con gái của nữ đạo diễn nổi tiếng" thì Lăng Sương Tư đáng là gì chứ?
"Trì Lạc, cậu đừng buồn nữa. Hứa Lặc không chọn cậu thì cậu ấy cũng đâu có chọn Lăng Sương Tư đâu."
"Đúng đó. Nghe nói Hứa Lặc có bạn gái rồi, còn cùng kiểu với cậu nữa. Trì Lạc, nếu hồi trước kiên trì thêm chút nữa, biết đâu nam thần đã là của cậu rồi."
Cùng kiểu sao? Kiểu gì chứ? Kiểu phú bà ngốc nghếch nhiều tiền sao? Nghĩ đến việc Hứa Lặc rõ ràng bị mình mê hoặc, Trì Lạc lập tức nở nụ cười đầy đắc ý.
"Tớ có một bí mật." Cô chống cằm, đôi mắt cong cong vì men rượu: "Thật ra tớ với Hứa Lặc từng hôn nhau rồi." Vừa dứt lời, cả không gian xung quanh lập tức rơi vào im lặng. Tất cả mọi người đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía người còn tỉnh táo trong cuộc.
Trong nhà hàng rộng lớn, không khí yên tĩnh đến mức có lẽ một chiếc kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy. Hứa Lặc, người đã bị cô phớt lờ suốt cả buổi tối, cuối cùng khẽ nâng mí mắt. Giọng anh nhàn nhạt và bình tĩnh đến đáng sợ: "Chỉ là từng hôn thôi sao?"
thích motip như thế nàày đọc cuốn lắm