MỘT BÍ MẬT

Chương 15: Hứa Lặc, cậu rất ghét tôi sao?

Avatar ppipachu
3,289 Chữ


Chương 15: Một bí mật

Hứa Lặc nhìn cô gái ngồi ở góc phòng với vẻ mặt đầy hoảng hốt. Trông như chỉ giây tiếp theo thôi, Trì Lạc sẽ buột miệng nói ra mối quan hệ giữa hai người. Nhưng rất nhanh, cô lại tự cho rằng bản thân đã kịp thời ngậm miệng, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra. 

Trong mắt cô còn ánh lên vẻ đắc ý, như đang tự khen mình kín miệng giữ được bí mật. Còn về việc cô đang tưởng tượng ra những chuyện kỳ quái gì trong đầu, Hứa Lặc lười đoán.

Trì Lạc lại nhớ đến vô số hình ảnh đầy kích thích mỗi lần hai người quấn lấy nhau. Đương nhiên đâu chỉ dừng lại ở hôn. Nhưng nếu nói hết ra, có khi cô sẽ bị cảnh sát bắt mất, bởi vì mỗi lần "giao lưu", Hứa Lặc đều quá mức ám muội.

...

Đám người xung quanh đã hoàn toàn chết lặng trước quả bom tin tức này. Đặc biệt là Giang Tử Nghiên ngồi đối diện, cả người cậu cứng đờ trên ghế. "Chỉ là từng hôn thôi sao?" Vậy tức là ngoài hôn ra, hai người còn có cả thứ gọi là "giao tình còn sâu đậm hơn cả sống chết"?

Bỗng nhiên Giang Tử Nghiên hiểu ra ý nghĩa thật sự của câu nói năm đó Hứa Lặc từng nói trong ký túc xá. Cuối cùng cậu cũng hiểu vì sao Hứa Lặc luôn bảo mình tránh xa Trì Lạc. Thì ra Trì Lạc thật sự đã "đùa giỡn" với thân thể của anh!

Cậu quay đầu thật chậm, chậm hơn cả tốc độ giật miếng sáp tẩy lông. Xuyên qua hai chiếc bàn, Giang Tử Nghiên lén nhìn biểu cảm của Hứa Lặc. Ánh mắt kia... rõ ràng là của một người đàn ông không cam lòng vì "thân trai còn nguyên" bị cướp mất, đang cố nén ý định giết người, giả vờ lạnh nhạt mà thôi!

Nghĩ đến hai lần mình từng dính tin đồn tình cảm với Trì Lạc. Xong rồi, chắc cậu không sống nổi nữa. Đêm khuya gió lớn chính là thời điểm thích hợp nhất phục vụ việc thủ tiêu loại "tình địch tin đồn" như cậu.

Nghĩ đến đó, Giang Tử Nghiên bật dậy, lao thẳng ra ngoài mấy bước. Nhưng rồi bất chợt nhớ tới nhiệm vụ Trì Lạc giao cho mình, cậu lập tức quay lại, kéo Hướng Nại Diệp đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì rồi cả hai cùng bỏ chạy.

Sự chú ý của tất cả mọi người lúc này đều dồn cả vào Hứa Lặc và Trì Lạc, nên chẳng một ai phát hiện một đại minh tinh vừa âm thầm chuồn mất.

Trì Lạc chống cằm bằng một tay. Men rượu khiến cả người trở nên lười biếng, hai gò má ửng hồng nhàn nhạt. Hàng mi đen dày nổi bật trên làn da trắng mịn như sữa, tạo nên sự tương phản đẹp đến mê người. 

Cô giống như đang buồn ngủ, lại giống như vừa vô tình nghe được bí mật động trời nên đầy hứng thú quan sát phản ứng xung quanh.

Đến khi nhận ra tất cả đều đang nhìn mình, đặc biệt là Bùi Hi với ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi, Trì Lạc mơ màng nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác. Rồi cô bất chợt phát hiện biểu cảm thú vị nhất không phải của Bùi Hi, mà là của Lăng Sương Tư.

Cô ta ngồi ngay cạnh Hứa Lặc, nên cũng là người nghe rõ nhất câu nói vừa rồi của anh. Không biết vì ánh đèn khách sạn hay nguyên nhân nào khác mà lúc này, cả khuôn mặt Lăng Sương Tư đã xanh mét.

Trì Lạc bất chợt thấy Lăng Sương Tư với gương mặt như thế lại thuận mắt hơn hẳn. Ít ra cô ta không còn cái vẻ vênh váo hống hách khiến người khác khó chịu, cũng chẳng còn đóng vai "chị gái tri kỷ" trước mặt mẹ cô nhằm lấy lòng. Kết hợp với vẻ mặt vừa ghen tức vừa uất hận lúc này, không hiểu sao lại khiến cô ta trở nên đáng yêu hơn một chút.

Khóe môi Trì Lạc cong lên. Cô chống cằm, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt Hứa Lặc, muốn xem liệu ánh "hào quang xanh" của Lăng Sương Tư có lan sang anh hay không.

Không hề. Mặt Hứa Lặc đen sì. Rõ ràng da trắng như vậy, thế mà nói đen là đen ngay được.

Không hiểu sao Trì Lạc bỗng thấy buồn bã. Cô thu hồi ánh mắt rồi gục xuống bàn, không nhìn anh nữa. Đầu óc nặng trĩu, cơn buồn ngủ ập đến.

Trong cơn mơ màng, cô cảm giác có người chạm vào mình. Cứ ngỡ là Bùi Hi nên cô chẳng buồn mắng. Rồi cơ thể bỗng nhẹ bẫng, có người bế cô lên, vòng tay ấy rắn chắc đến mức quen thuộc.

Trì Lạc hé mắt, đập vào mắt cô là gương mặt lạnh lùng của Hứa Lặc: "Ơ?"

Hứa Lặc cúi đầu nhìn cô, ánh mắt bình thản. Ở góc chết thế này, vậy mà anh vẫn không có nọng cằm? Sống mũi cao thế kia, trượt xuống chắc gãy cổ mất. Đường quai hàm sắc nét hơn cả kế hoạch cuộc đời của cô.

Còn đôi môi ấy... Sao hôm đó lại hôn qua lớp khẩu trang chứ? Đáng lẽ lúc ấy phải kéo khẩu trang xuống ngay mới đúng. Nghĩ vậy, cô không nhịn được đưa ngón tay chọc nhẹ lên đôi môi mỏng ấy, lẩm bẩm: "Sao cậu không đi với cô bạn gái tin đồn của cậu?"

Hứa Lặc nhìn cô: "Chẳng phải tôi đang bế cô ấy đây sao?"

"Vậy... Cậu còn bế tôi làm gì?" Ngày thường Trì Lạc luôn mạnh miệng, ngang ngược là thế, nhưng cứ say rượu là nguyên hình lộ hết. Ánh mắt ngây ngô vô tội, khóe mắt ửng đỏ, như chỉ cần thêm một câu nữa là sẽ khóc thật.

Giọng Hứa Lặc bất giác dịu xuống: "Cậu nói xem?"

"Tại sao tôi phải trả lời câu hỏi của cậu?" Cô bĩu môi, ánh mắt đầy vẻ bướng bỉnh: "Không nói." Ấu trĩ chẳng khác gì một đứa trẻ mẫu giáo.

Hứa Lặc bỗng thấy chẳng còn tâm trạng đôi co với một cô nhóc say xỉn: "Vì cậu còn nợ tôi ba câu trả lời."

"Ba câu đó là cậu lừa tôi!" Cô hừ một tiếng: "Đồ trai đẹp được bao nuôi, đồ không biết xấu hổ!"

Nói xong, cô bất ngờ cắn lấy vạt áo anh. Hai chiếc răng nanh khẽ cọ qua vùng ngực dưới lớp áo. Không đau, chỉ hơi ngứa, nhưng cảm giác tê dại lại lan khắp người. Giọng Hứa Lặc lập tức căng cứng: "Đừng cắn tôi."

"Cậu mắng tôi?" Trì Lạc ngẩng đầu, vẻ mặt đầy tủi thân: "Cậu còn muốn bán quần áo nữa không?" Sống mũi cô đỏ lên, giọng nghẹn ngào như trời sắp sập: "Thái độ phục vụ kiểu gì vậy? Trên đời sao lại có người phục vụ như cậu chứ..."

"..." Hứa Lặc lười tranh luận với một cô gái đang say. Anh tiện tay nhặt chiếc túi xách của cô rồi bế người đi thẳng ra ngoài.

Khung cảnh ấy khiến cả đám người hóng chuyện trong nhà hàng đứng hình toàn tập. Chàng trai đẹp đến mức như khiến cả thời gian ngừng trôi thật sự bị Trì Lạc cưa đổ rồi sao!? Hứa Lặc lại còn chịu xách túi, cầm giày cho con gái nữa!? Còn cái ánh mắt đầy dung túng kia là sao vậy?

Bề ngoài Hứa Lặc trông ôn hòa, nhưng thực chất lại vô cùng lạnh nhạt. Ngay cả Bùi Hi, người thân với anh nhất, cũng chưa nhìn từng thấy anh nhẫn nại chiều chuộng một ai đến thế.

"Đỉnh thật đấy! Chẳng phải Hứa Lặc đang được một phú bà bao nuôi sao? Sao giờ lại bế thêm một phú bà khác đi mất rồi?"

"Quan hệ giữa hai người này càng lúc càng khó hiểu."

...

Mãi một lúc sau, Bùi Hi mới bừng tỉnh. Anh lập tức gọi cho Hứa Lặc. Điện thoại báo tắt máy, anh lại chuyển sang gọi cho Trì Lạc. Người bắt máy là Hứa Lặc: "Cô ấy đang ở trên xe."

Giọng nói lạnh như cơn gió mùa đông khiến Bùi Hi bỗng thấy bất an: "Hứa Lặc, cậu đừng làm bậy."

Hứa Lặc đáp rất bình tĩnh: "Câu đó cậu nên nói với em gái cậu."

"..." Nhớ lại những chuyện hồi cấp ba, Bùi Hi bỗng không còn chắc Trì Lạc có thật sự say hay không. Ngày trước cô từng giả say nhằm lén sờ tay Hứa Lặc, làm anh đỏ mặt đến tận mang tai. Quá đáng hơn nữa là ngay lần đầu gặp mặt, cô đã trắng trợn nói muốn hôn người ta. 

Sau này những trò tương tự cô cũng làm không ít. Nghĩ đến đây, Bùi Hi bỗng thấy mình chẳng còn bao nhiêu tự tin. "Thì... Cậu bế một cô gái say rượu đi như vậy không ổn lắm đâu."

Hứa Lặc bình thản đáp: "Tôi đưa cô ấy đi vì sợ lát nữa tỉnh rượu cô ấy sẽ hối hận." Có những lời vừa buột miệng nói ra sẽ nhanh chóng bị người đời thêm mắm dặm muối rồi truyền đi khắp nơi. 

Chơi với nhau nhiều năm như vậy, Bùi Hi rất tin vào nhân phẩm của Hứa Lặc. Dù cũng có những góc tối của riêng mình, anh tuyệt đối sẽ không làm tổn thương con gái.

Thế nhưng dù nhân phẩm tốt đến đâu, Hứa Lặc vẫn là một người đàn ông trẻ tuổi đang ở độ tuổi khí huyết sung mãn. Nếu lần này Trì Lạc thật sự say đến mất ý thức…Bùi Hi trầm giọng: "Cậu hứa đi."

"Tôi hứa." Sau một thoáng im lặng, Hứa Lặc nói thêm: "Chỉ cần cô ấy không chủ động động vào tôi... Tôi sẽ không chạm vào cô ấy."

"...?" Bùi Hi nhíu mày nhìn điện thoại, vẻ mặt dần trở nên khó tả: "Sao trước giờ tôi không biết cậu lại có cái đức hạnh này nhỉ?"

Hứa Lặc chỉ lạnh nhạt nói: "Quân Cảnh Hoa Đình, phòng 2801." Nói xong anh liền cúp máy.

Khi Bùi Hi lái xe đến khách sạn, Trì Lạc đã ngủ say. Hứa Lặc ném thẻ phòng lên bàn: "Tôi đã mở cho cậu một phòng bên cạnh."

"Còn cậu?" Bùi Hi vẫn nghi ngờ tên này có ý đồ với Trì Lạc. Cho chắc ăn, anh quyết định phải đưa một trong hai người đi. Nếu không bế được cô gái đang ngủ kia thì ít nhất cũng phải kéo người đang tỉnh này đi.

Anh khoác vai Hứa Lặc: "Đêm nay cậu ngủ với tôi."

Hứa Lặc bình thản gạt tay ra: "Tôi không có hứng thú với cậu."

"...?" Bùi Hi bật cười vì tức: "Mẹ nó, tưởng tôi có hứng thú với cậu chắc?"

Hứa Lặc rời khỏi phòng, quẹt thẻ mở cánh cửa đối diện, nghiêng đầu khẽ lắc tấm thẻ phòng trong tay: “Có việc thì gõ cửa.”

Đến lúc ấy Bùi Hi mới thực sự yên tâm. Anh bước sang mở cửa căn phòng kế bên rồi nói: “Cậu mau đi mua một cái điện thoại mới đi.”

Hứa Lặc nhìn cánh cửa phòng đối diện, anh cất giọng bình thản: “Tôi không có tiền.”

Bùi Hi tưởng anh chỉ không mang theo tiền mặt, bởi việc không có điện thoại thì đúng là chẳng thể quét mã thanh toán. Anh liếc nhìn đồng hồ rồi quay người đi về phía thang máy: “Tôi mua giúp cậu một cái. Tôi chọn bản bộ nhớ lớn nhất nhé?”

“Không cần.” Bùi Hi dừng chân: “Đã có người mua giúp cậu rồi sao?”

Đây là địa bàn của Tập đoàn Hứa thị, Hứa Lặc chỉ cần lên tiếng là sẽ có người chạy trước chạy sau lo liệu mọi thứ. Anh càng nghĩ lại càng thấy có gì đó không đúng, nên đêm nay chắc chắn không thể rời đi: “Cậu có quần áo thay không?” Bùi Hi hỏi.

Hứa Lặc hất cằm về phía căn phòng bên cạnh: “Quần áo ở trong phòng đó rồi.”

Trì Lạc đang ngủ, Bùi Hi không muốn cho Hứa Lặc bước vào nữa: “Sáng mai cậu mang giúp tôi một bộ quần áo sang nhé, cảm ơn.”

Đi được vài bước, anh lại quay đầu dặn dò: “Chuyện giữa Trì Lạc và Giang Tử Nghiên không phải như cậu nghĩ đâu. Hôm nay cô ấy chỉ đứng ra giúp cô bạn thân thôi, con bé kia bị bạn thân cướp người yêu.”

Nhìn biểu hiện của Trì Lạc tối nay, rõ ràng cô vẫn chưa buông bỏ người trước mặt. Cô vốn tự trọng cao, tính khí lại bướng bỉnh, nên có những hiểu lầm dù muốn cô cũng không biết phải mở lời thế nào.

Hứa Lặc chỉ đáp hờ hững: “Chuyện đó không còn quan trọng nữa.”

Bùi Hi nhìn anh: “Rốt cuộc cậu có tình cảm với Trì Lạc không? Tôi thấy em ấy thật lòng với cậu đấy. Hay là hai người thử quen nhau xem?”

Hứa Lặc cười lạnh: “Cậu ấy không thật lòng với ai sao?” Bùi Hi nhất thời cứng họng. Cô em họ này của anh đúng là số đào hoa. 

Vì muốn theo đuổi một chàng trai mà cô còn lén mua chuộc cả ba người bạn cùng phòng của đối phương. Mấy tháng trôi qua, người cần theo đuổi thì chẳng theo đuổi được, ngược lại cô còn khiến cả ba cậu bạn kia rung động đến mê muội. Hết lần này đến lần khác bọn họ lại vì cô mà đánh nhau ngay trước mặt Hứa Lặc.

Cánh cửa phòng bên cạnh khép lại. Hứa Lặc đứng lặng trước cửa vài phút rồi mới mở cửa căn phòng đối diện: “Dậy đi.”

Trì Lạc đang ngủ ngon, cô đột nhiên bị lay tỉnh. Cô bực bội ôm chặt chăn rồi úp mặt xuống gối: “Cậu làm gì vậy!”

“Người cậu toàn mùi rượu, đừng làm bẩn giường của tôi.”

“Cậu chê tôi sao?” Sự tủi thân dâng lên trong lòng, Trì Lạc ôm chặt chiếc chăn và nhất quyết không chịu dậy.

“Đứng lên đi, tôi giúp cậu thay quần áo.”

“Tại sao cậu lại muốn giúp tôi thay quần áo chứ?” Cô ngơ ngác suy nghĩ vài giây rồi quay sang nhìn anh: “Cậu không có tiền mua điện thoại mới đúng không?”

“Ừm.”

“Vậy được thôi.” Trì Lạc rộng lượng gật đầu: “Cậu giúp tôi tắm đi, tôi sẽ mua cho cậu một cái điện thoại mới.”

“Cậu uống say rồi, không thể tắm ngay được.”

“Thế thì cậu đợi đến lúc tôi tắm được rồi hẵng tới.”

“Trì Lạc, cậu không biết ngượng à?”

“Thầy Hứa, hôm nay mới là ngày đầu tiên thầy quen tôi sao?”

Hứa Lặc khẽ đáp: “Lát nữa tôi sẽ quay lại.”

“Không được.” Trì Lạc ôm lấy cánh tay anh không chịu buông: “Cậu cứ ở đây chờ tôi, tôi say rồi nên không thể ở một mình.”

...

Đêm đã rất khuya, Hứa Lặc bế Trì Lạc đặt vào bồn tắm. Làn nước ấm áp nhanh chóng xua tan cảm giác mệt mỏi, khiến cơ thể vốn nặng nề vì men rượu dần dễ chịu hơn.

Tầm nhìn vẫn còn mờ ảo, Trì Lạc dứt khoát nhắm mắt nhằm thảnh thơi tận hưởng sự chăm sóc của anh. Lòng bàn tay người đàn ông rộng và ấm, mang theo những vết chai mỏng. Mỗi lần anh lướt nhẹ trên làn da đều khiến cô cảm thấy dễ chịu đến khó tả.

“Cậu có cần tẩy trang không?”

“Cậu đoán xem.”

Hứa Lặc nâng nhẹ khuôn mặt cô. Làn da trắng mịn không hề có lớp phấn, vùng quanh mắt cũng sạch sẽ. Cô không trang điểm, chỉ có hương thơm dìu dịu của mỹ phẩm dưỡng da còn vương trên gương mặt.

Anh lấy chiếc khăn rửa mặt dùng một lần rồi thấm nước, sau đó cẩn thận lau từng chút một nhằm tỉ mỉ giúp cô làm sạch khuôn mặt.

“Dậy nào.”

“Cậu cho tôi ngâm thêm một lúc nữa.” Trì Lạc nằm dài trong bồn tắm, nhất quyết không chịu đứng lên.

Hứa Lặc nắm lấy cánh tay cô, định kéo cô dậy nhưng lại không dám dùng sức. Xương cốt cô rất nhỏ, dù cao gần một mét bảy nhưng nhìn cô vẫn mảnh mai như một cô gái bé xíu.

Anh kiên nhẫn dỗ dành: “Cậu đừng mè nheo nữa. Anh trai cậu không yên tâm về tôi đâu, nửa đêm kiểu gì anh ấy cũng sang kiểm tra phòng.”

“Hả?” Trì Lạc chớp mắt. Bùi Hi bình thường thì như chó con tăng động, nhưng đến lúc quan trọng lại đáng tin ghê. “Nếu anh ấy phát hiện chuyện mờ ám giữa chúng ta thì chỉ có nước mừng muốn chết. Ít ra sau này tôi sẽ không chặn số anh ấy nữa, việc gọi tôi cũng chẳng cần mang theo cái loa.”

“Từ ‘mờ ám’ là dùng như vậy sao?”

“Không thì sao chứ? Cưỡng đoạt, chiếm hữu thiếu niên nhà lành... Thầy Hứa thích cách nói nào?”

Hứa Lặc nhìn cô: “Rốt cuộc cậu say thật hay giả say vậy?”

“Cậu để tôi nghĩ xem...” Trì Lạc cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo lạ thường, bởi chưa bao giờ suy nghĩ của cô rõ ràng đến thế.

Có một câu hỏi đã đeo bám cô suốt rất nhiều năm. Vì sợ đối diện với đáp án nên cô chưa từng dám hỏi, rồi theo thời gian, ngay cả bản thân cô cũng gần như quên mất.

“Hứa Lặc… Cậu ghét tôi lắm sao?” Câu hỏi chẳng liên quan gì đến cuộc đối thoại trước đó.

Cô tựa đầu lên vai anh, ánh mắt mờ mịt, ngơ ngác và mang theo vẻ ngây ngô hiếm thấy. Ánh mắt ấy, Hứa Lặc chỉ từng nhìn thấy vào những năm cấp ba. Khi ấy, mặc cho anh lạnh nhạt đến đâu, phớt lờ thế nào, cô vẫn luôn tươi cười bước về phía anh. 

Đôi mắt cô sáng long lanh và tràn đầy sức sống, như thể chẳng bao giờ biết mệt. Chỉ tiếc sự nhiệt tình ấy cũng có thời hạn, để rồi nó kết thúc sau ngày cha anh qua đời.

Hứa Lặc bế cô trở về phòng. Anh cẩn thận lau sạch từng giọt nước còn đọng trên người cô, từ trên xuống dưới. Ánh mắt anh chẳng hề bình tĩnh nhưng từng động tác vẫn hết sức kiềm chế.

Sau khi giúp cô mặc quần áo chỉnh tề, chiếc áo của chính anh cũng đã ướt sũng. Hứa Lặc liền thay một chiếc áo khác.

Ban đầu anh định rời đi, nhưng nghĩ đến người trên giường đang say mèm, cuối cùng vẫn quay trở lại. Anh vén chăn rồi nằm xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng rồi giơ tay khẽ đặt dưới mũi cô kiểm tra hơi thở.

Làm xong động tác ấy, chính anh cũng bật cười. Cô đâu có nôn, chưa đến mức có nguy cơ bị sặc rồi ngạt thở, nhưng ai biết nửa đêm cô có nôn hay không. Anh lặng lẽ rút tay về, nhẹ nhàng xoay khuôn mặt cô nghiêng ra phía ngoài giường, rồi đưa tay tắt ngọn đèn đầu giường.


4 lượt thích

Bình Luận

ooooooo
1 tuần trước
truyện hay tình tiết hợp lý
thích motip như thế nàày đọc cuốn lắm
Hugo
2 tuần trước
Yêu nhau đi mà
Kimm
2 tuần trước
Truyện nhẹ nhàng hay lắm. Cảm ơn các bạn editors nhiều ạaa